3 Jul 2010
ai cũng có một cái giếng
trong suốt một thời gian dài, giữa tối tăm của giếng khơi, em cố gắng soi rọi bản ngã của chính mình
trong suốt một thời gian dài, em cố gắng tìm trong hư không những cảm giác, ham muốn và mơ tưởng của em
...
để rồi, cảm thấy mình thanh thản
vì, em đã tìm được hướng đi của riêng mình
con đường đó, dẫu có sai trái, dẫu có đắng cay hay thậm chí dẫu có đầy đau khổ, nhưng em đã thấy, đã đi và đang tới
hy vọng đằng kia có nắng.
Sao em còn buồn...?
Sao em còn buồn khi trời đổ cơn mưa
những mùa mưa đi qua đã nhòa dần theo kỉ niệm
buồn làm chi hỡi em
Sao em còn buồn khi giọt nắng chiều buông
không đủ sức ngăn cơn mưa vừa tới
em đưa tay - hẫng hụt bàn tay với
chờ đợi hạt mưa sa
sao em còn buồn khi bất chợt chiều qua
những cơn mưa trở mình trong một mùa gió thổi
con nắng vô tình con nắng chưa kịp tới
để mưa nhạt nhòa ướt lối em đi
sao em còn buồn khi mưa đến, nhiều khi
những giọt trầm bổng hòa theo điệu gió
góc trời chiều thoảng màu mây năm đó
ánh mắt em nhìn vào cõi mông lung
sao em còn buồn khi mái tóc nhẹ tung
giữa chiều tà, làn gió đùa kẽ lá
dòng xe qua có người còn đứng đó
chiều buông
sao em còn buồn khi nước mắt thôi tuôn
yêu là chết ở trong lòng không chỉ là một ít
ngoái nhìn đằng sau những giọt buồn chi chít
như những vì sao
sao em còn buồn khi vạt nắng hanh hao
rơi hoài trên ngõ vắng
trưa mùa hè không còn nhiều con nắng
phủ dày mái tóc em xanh
sao em còn buồn những ngày tháng không anh
để chợt nhận ra rằng em còn yêu quá đỗi
dẫu có nhiều hơn dỗi
trái tim vẫn nhịp nhàng những điệu rum-ba
sao em còn buồn khi nhớ đến những câu ca
"hỡi tình là cái chi" sao cứ hoài trong dạ
để những tháng ngày trôi qua không một lời từ tạ
em soi mình vào đêm
sao em còn buồn những ngày tháng êm đềm
trôi qua rất nhanh và không dấu vết
chỉ mình em, ôm hoài lòng đêm vắng
mơ giấc nồng trong đêm trắng, vắng anh