31 Dec 2010

Những ngày cuối năm

Trời vẫn trong xanh một màu xanh mùa cũ, cuối năm rồi, mây cũng nhởn nhơ hơn. Nắng vẫn nhàn nhạt phả trên mái tóc, âm ấm đủ để vầng trán lấm tấm giọt mồ hôi. Gió vẫn mơn man là gió, phả nhẹ vào da, vào thịt, để em biết rằng, mùa tết lại sang.

Đêm, bước chân xuống nhà, thấy yên ấm lạ. Cảm giác giống như những ngày tết, mùi trầm hương hòa quyện trong mùi của gió xuân, thanh thản, lạ kỳ.

Rướn chân nhìn những bé mèo nằm mê mải ngủ, thấy cuộc đời còn lắm những phút an nhiên. Giá mà, em cũng được bình yên như thế.

Em nằm mơ phố, thấy thênh thang những ngọn đèn vàng, leo lét rọi xuống đường côi. Dòng xe qua lại dường như chừng hối hả..

Đêm qua, em nằm mơ, một giấc mơ em biết là không bao giờ có thật, không anh.

Những ngày cuối năm, em cuộn mình trong chăn ấm, cảm thấy lòng trống trải nhưng an.

Cuối năm rồi, chờ năm mới, sẽ sang.

26 Dec 2010

Silent night

Đã sắp bước qua một năm mới

Nếu như năm ngoái mình chờ đợi biết bao nhiêu [vì có nhiều điều mới mẻ dự tính sẽ xảy ra, nhưng cuối cùng đã không thể diễn ra như ý muốn] thì năm nay mình bình thản bấy nhiêu. Không phải vì những nỗi buồn vẫn đeo mang mà thờ ơ với ngày tháng, mà là vì có lẽ mình đã quen chấp nhận những gì mà số phận đã sắp đặt. Giống như một kịch bản, khó có thể thay đổi theo ý mình vào phút chót. Mình đón nhận nó, như một lẽ hiển nhiên.

Năm nay đi coi bói hơi bị nhiều, không phải vì tin những điều nhảm nhí, mà thực sự là những điều "thầy" nói đều đã xảy ra. Thầy vừa phán con sắp có quà, thì y như rằng qua sáng hôm sau và lai rai đến những ngày sau đó là cả một đống quà nó đập dzô trong mặt. Nhưng cái điều thầy nói sang năm con có chồng thì vẫn chả thấy đâu ;)). Thôi thì, chờ vậy.

Những ngày cuối cùng của năm cũ đã sắp trôi qua. Những gương mặt xưa, những nụ cười cũ, những ánh mắt quen cũng dần trở nên xa lạ. Biết sao được, thời gian.

Dòng đời vẫn hối hả những nhịp chảy không ngừng nghỉ. Năm mới sang, lại sẽ khởi đầu những điều thật mới. Viết tiếp giấc mộng mười năm, dù biết sẽ lắm gian nan.

Thì thôi, cứ tận thưởng những thời khắc của năm cũ, một năm sao Kế Đô chiếu xuống mạng mình.

P.S: Đã tìm được người mình yêu nhất. Chỉ là chưa thể tìm được người sẽ cùng mình đi đến hết cuộc đời.

14 Dec 2010

Ai đó đang chờ anh ngoài kia

Đến phút cuối cùng có thay đổi được đâu anh
khi tình yêu đã đến hồi kết thúc
hai trái tim yêu đã không còn thổn thức
vì nhau

đôi khi em tự hỏi vì sao
khi tình yêu bay xa không cách nào giữ lại
thì mới quay về nơi xa ngái
tạ tội cùng thời gian?

đôi khi em tự hỏi vì sao
khi ánh mắt đã rời xa, và vòng tay hun hút
mới có thể nhớ về hơi ấm trong nhau

6 Dec 2010

thoảng nghe trong gió thoáng hương trầm

Thật đáng thương khi ta không có nổi một giấc mơ

khi chưa có một cái gì đó trong tay, ta cứ cố gắng để có được nó bằng mọi giá

khi sắp có rồi, thì sự cố gắng đó còn tăng lên gấp bội phần, máu tim như đang dồn hết cho từng noron trong não

khi đã có rồi, thì ta vỡ òa hạnh phúc trong tíc tắc, cảm thấy mình cũng có một chút thành tựu, cho phép mình tự mãn, một vài giây

và sau đó là một khoảng dài của lặng im và trì trệ

ta phải làm gì tiếp theo

mục tiêu tiếp theo là gì

hoàn thành mục tiêu đó sẽ làm gì tiếpcứ thế, lẩn quẩn xoay tròn

nhưng còn hạnh phúc hơn nhiều với những người không thể có nổi một giấc mơ

---

mình đang mơ về một gia đình

mình đang muốn có một gia đình, một gia đình nhỏ của riêng mình, do chính mình kiến tạo. Lúc đầu, có thể nó nhỏ bé, có thể nó bấp bênh, nhưng những viên gạch đầu tiên do chính bàn tay mình xây dựng, sẽ quý giá hơn nhiều.

mục tiêu trước mắt là tìm cho được người sẽ cùng xây nhà với mình. Trải qua dù chỉ mới một cuộc tình, chưa đủ tròn năm, nhưng mình cũng đã hiểu thế nào là tình yêu, thế nào là mơ tưởng. Vậy nên, người cùng mình xây nhà không cần là người mình phải yêu hoặc yêu mình sâu sắc, chỉ cần người đó có thiện chí cùng mình xây và giữ một ngôi nhà. Ô LÔ, CÓ AI KHÔNG? Đôi khi để có một người cha tốt cho những đứa con của mình, thì đâu nhất thiết phải chọn người yêu mình hay mình yêu sâu sắc, đúng không nhỉ?

mục tiêu tiếp theo là phải xây dựng được và giữ được căn nhà đó khỏi đổ vỡ.

mục tiêu tiếp theo là tạo ra Hải Nguyên và An Nhiên.

mục tiêu tiếp theo là nuôi dạy các con nên người.

mục tiêu tiếp theo là có thể kỉ niệm 25 năm ngày cưới.

rất rất nhiều những mục tiêu đặt ra trước mắt đang cần đạt tới.

và rất nhiều việc cần phải làm cho giấc mơ ngôi nhà này thành sự thật

trước đây mình hạn định 3 năm, giờ sẽ cố gắng rút ngắn thời gian để năm 2011 giấc mơ có thể thành sự thật, biết đâu được, đâu ai đánh thuế giấc mơ và chỉ đáng tiếc khi chưa nỗ lực hết mình.

P.S: chẳng hiểu tại sao mình nhảm

4 Dec 2010

Ngày hôm qua


Hôm qua đúng thật một năm
Ngày mà .. , bây giờ xa xăm

Ngày hôm qua qua rồi
Ngoái đầu nhìn lại, chỉ một chút thôi, rồi đi tiếp.
Ngày hôm qua, mình đâu nghĩ là sẽ có ngày hôm nay
Ngày hôm qua, mình đâu nghĩ là ngày hôm nay sẽ như thế

Ngày hôm qua đã thực sự qua rồi
Sau hoàng hôn của ngày hôm nay
Thì ngày mai sẽ lại là những bình minh...

3 Dec 2010

hai trái tim không cùng nhịp đập

hai trái tim mình chưa bao giờ cùng nhịp đập đâu anh
khi hai mái đầu xanh vẫn còn vô tư nhìn về một mái nhà nho nhỏ
có hai con người và tiếng trẻ bi bô

hai trái tim mình chưa bao giờ cùng nhịp đập đâu anh
khi anh thích bầu trời xanh mà em thì cứ nhìn thấy màu mây xám
đang len lỏi giữa cuộc tình

hai trái tim mình chưa bao giờ cùng nhịp đập đâu anh
khi em sống bằng niềm tin còn anh mãi chìm vào miền kí ức
đáng buồn là, nơi đó, chẳng có em

Để đến khi chuyện tình yêu thay đổi | Ta quay về tạ lỗi với thời gian