
Em bỏ lại những lãng quên cho mùa xuân vừa đến. Những lãng quên dẫu có kết thành mây thành gió, thì cũng sẽ nhẹ nhàng trôi.
Em bỏ lại những con đường đã từng đưa về miền ký ức xa xôi, nơi đó có nụ cười và đong đầy nước mắt, những giọt nước mắt hạnh phúc lẫn thương đau.
Em bỏ lại những niềm đau, phía sau khờ dại, để bước chân đi không còn chếnh choáng những nỗi buồn.
Em bỏ lại những giọt mưa tuôn, hòa trong lòng nỗi nhớ, về những con đường ngày xưa ta thơ thẩn, vờn qua.
Em bỏ lại những gì đã qua, ký ức đã nhạt nhòa theo năm tháng, dẫu còn vươn một chút buồn chớp nhoáng, thì cũng là dĩ vãng mà thôi.
Em bỏ lại chút tình mồ côi, trong những đêm đông cần vòng tay ấm, giấc mơ con không nhuốm những muộn phiền.
Em bỏ lại chút hồn nhiên, đã đánh rơi từ những mùa trăng thuở trước, đêm về một mình lẻ bước, nhặt nhạnh mảnh hồn rơi.
Em bỏ lại những chơi vơi...
Em bỏ lại những lỡ lầm ngày cũ, trôi xa...