20 Feb 2011

Tự kết liễu mình để thấy tự do?



Nghiệt ngã đến cùng cực.
Những ý nghĩ hơn thua đen tối bám riết.
Phần xấu xa nhất, đen tối nhất trong chính bản ngã của mình.
Để vượt qua nó, phải kết liễu nó hay sao?

Ánh sáng của tự do
Ánh sáng của sự hoàn hảo
Ánh sáng của lòng tin

Nặng nề và đắt giá vậy sao?

Trái tim ơi...
Bình yên nhé!

P.S: tìm một sự hoàn hảo giữa những điều không hoàn hảo.

11 Feb 2011

Yêu lại từ đầu


[Có lẽ - Jera Le]

Có lẽ vì nhiều quá lạnh lùng đời nên ta cần lắm một vòng tay
để siết chặt nhau trong những đêm dài không ngủ
cho cơn mộng mị ngỡ là không bao giờ đủ
cũng sẽ khép lại khi bình minh đánh thức bằng nụ hôn nồng...

Có lẽ tại ông Trời khéo dệt một sợi chỉ hồng
nối trái tim ta vào trái tim người bằng liên kết vô hình, nhưng bền chặt
nên qua hết mấy bận bão giông, bao mùa nước mắt
ta vẫn mở cửa vườn xưa tha thiết đón bước chân người...

Có lẽ sau vô số hoài nghi, tuyệt vọng, những nỗi đau không lời
bàng hoàng nhận ra bài thơ nào ta viết cũng vẹn nguyên hình bóng người trong đó
dẫu đã xa nhau, đã dặn lòng từ bỏ
nhưng thực tâm mãi chỉ day dứt vì một ánh mắt hôm nào...

Có lẽ dù chưa bao giờ được nếm trọn vẹn những hương vị ngọt ngào
nhưng vẫn tin cuộc đời bao dung sẽ không đành lòng bạc bẽo
cùng nhau thắp lại ngọn lửa từ tro tàn lạnh lẽo
quay lại từ nơi bắt đầu, sẽ có thể bước xa hơn?

Có lẽ không thể đoán trước kết cục nào ở cuối con đường
nhưng hạnh phúc chính là trong mỗi dấu chân ta đang cùng sánh bước
cho nhau thêm niềm tin, bỏ qua những thường tình mất - được
có đau lần nữa thì cũng vẫn biết ơn những thứ đã từng!

Có lẽ phải tin rằng số phận đã mang ta lại về gần
và thương yêu vốn dĩ là một câu chuyện kỳ lạ
có ai biết được mình sẽ phải nợ phải duyên với chỉ một giữa triệu người xa lạ
để sau biết bao kết thúc, vẫn cho nhau một lần nữa bắt đầu?!

9 Feb 2011

9.2.2011: yêu thương quay về

Tại sao chúng ta chia tay?


Tại sao chúng ta lại chia tay, hẳn anh cũng hiểu điều em muốn hỏi. Nhưng vì, do bản tính thích im lặng nên chẳng bao giờ anh chịu nói ra. Khi còn bên nhau, anh thường bảo là anh sẽ không nói mà để tự em hiểu. Đến giờ phút này, khi chúng ta đã xa nhau được 5 tháng 15 ngày thì em vẫn không thể hiểu được, ta xa nhau vì điều gì.

Tình yêu sẽ hạnh phúc hơn nếu nó không là gánh nặng. Em đã từng bảo, không bao giờ em nói với anh rằng em xa anh vì em yêu anh. Yêu anh, em không bao giờ phải xa anh. Mà, em chỉ xa anh khi anh không còn yêu em nữa. Thời điểm đó, đã đến, cách đây 6 tháng. Em cảm nhận được gánh nặng mà em mang đến cho anh.  Em không đành lòng nhìn thấy người đàn ông em yêu cảm thấy áp lực vì có em bên cạnh. Em không thể buộc người đàn ông em yêu mãi mãi bên cạnh em khi trái tim người đó không còn dành cho em nữa. Em phải buông, dù rằng, đôi tay em chới với, nhưng em vẫn phải buông.

Đôi khi em giả vờ hạnh phúc, em giả vờ vui vẻ, để người đàn ông em yêu cảm thấy nhẹ lòng. Ừ, chỉ cần anh thấy vui.

Em yêu anh, nên những bước đường anh đi, em đều biết. Nhưng biết chỉ để biết mà thôi. Em không còn quan tâm được nữa. Em không còn có thể khuyên răn hay chia sẻ được gì. Em chỉ biết dằn nén nỗi đau của mình khi thấy rõ mười mươi rằng anh đang lạc lối, nhưng em không thể anh à. Con tim em đau, nước mắt em rơi, gấp vạn lần.

Giữa chúng ta vẫn còn khuyết trong nhau nhiều quá. Có thể là đã từng có suy nghĩ sẽ bù khuyết cho nhau, nhưng đến khi sự việc diễn ra, không ai muốn bù vào điểm khuyết, lại cảm thấy chông chênh và nghi vấn về con người mà mình sẽ chọn làm bạn suốt cuộc đời này.

Em cười suốt cả ngày để dành nước mắt chảy vào đêm.

Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã từng mang đến cho em một mùa xuân đầy nước mắt nhưng hạnh phúc. Những giọt nước mắt của nhớ thương, những giọt nước mắt của sầu tủi, và cả những giọt nước mắt bùi ngùi hạnh phúc khi ta gặp lại nhau.

Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã từng mang đến cho em những nụ cười. Cảm ơn anh đã từng mang đến cho em cảm giác của một gia đình, cảm ơn anh nhiều lắm.

Thì, chắc là, tình yêu của chúng ta đã không đủ lớn, để có thể níu kéo cuộc đời nhau.

Anh hãy ráng sống cho hạnh phúc và vui vẻ.