là khi em không được bình thường
là khi em buồn vu vơ nhìn trò đời diễn ra trước mắt
là khi em buộc mình phải hòa vào vở kịch của trò đời
là khi em bốc đồng muốn hét thật to nhưng không thể
là khi bỗng dưng nước mắt em rơi nhưng em lại cố giấu
là khi em không muốn cho ai thấy em đã làm được cái gì
là khi em nhìn một người và thấy ngay mặt nạ mà người đó đang đeo nhưng không tài nào gỡ được
là khi em tự đóng cuộc đời mình vào những lớp rong rêu
là khi
em
[dù không muốn]
nhưng
[vẫn cảm thấy]
cần a.n.h!
No comments:
Post a Comment