1 Aug 2009

Nhảm đêm mưa

Mưa cứ thế thả hồn vào đêm
thổn thức

Tự nhiên, lại nhớ cái tiếng rao yếu ớt năm nào
Tự nhiên, lại nhớ những dáng người lầm lũi
Tự nhiên, chợt thấy như mình quá ơ hờ với cuộc sống này

-----------------------------

Trở về trên những con đường xưa,
những lối đi xưa giờ chẳng còn quen thuộc, đến độ, phải nhìn bảng chỉ dẫn mới biết lối vào của nơi mà mình đã từng làm
theo thói quen, tới ngã tư là rẽ trái...

nghĩ lại cũng phục mình ghê
chẳng lẽ, nhiệt huyết tuổi trẻ ngày xưa mạnh mẽ đến thế sao,
cái quãng đường thăm thẳm xa mà mình cứ cho là nó ngắn
để rồi, sáng sáng chiều chiều
cứ thế
đi rong...

P.S: lần này đã là lần dọn nhà thứ mấy rồi ta? tưởng chừng như vô cảm

No comments:

Post a Comment