29 Apr 2010

Này thì đêm

Nên hay không nên?
Thử hay không thử?
Phải quyết định
Dù sao cũng phải có 1 kết quả.
Dù điểm A hay điểm B, dù đậu hay rớt thì sau mỗi cuộc thi cũng cần phải có kết quả
Quan trọng là mình có can đảm thi hay không
Nhưng,
đây không là một cuộc thi, mà đó là số phận
đã đi, thì đi cho hết
đã quyết định thử, thì phải làm cho bằng được
dù sao, cũng sẽ an lòng hơn
dù sao, cũng sẽ nhẹ nhõm hơn
không mộng mị
không đau buồn
không bi lụy
dù sao, cũng phải có 1 người làm kẻ hy sinh... dằn cái tôi của mình xuống.

Để qua con trăng này rồi tính.

@P.S: cưng àh, tao sẽ thử thêm lần nữa

27 Apr 2010

Tháng 4...

Chở ba đi cấp cứu
ngồi chờ siêu âm, ngồi chờ xét nghiệm
nhớ ngày nào ba cũng chờ mình như thế này
nhớ ngày nào mình cũng cảm giác lo sợ như thế này
nhưng mạnh mẽ, vì có ba bên cạnh...

giờ,
nhìn dáng ba gầy, nhăn nhó giữa phòng cấp cứu
tay chân cứ lóng nga lóng ngóng, chẳng biết làm sao
chỉ biết chạy ra kêu bác sĩ vào khám,
chỉ biết hỏi, ba ơi, đã bớt đau chưa
chỉ biết nói, ba nằm đó đi, để con đi cho
chỉ biết thấp thỏm và lo sợ
1 ngày nào đó...

[viết có mấy dòng mà phải ngừng lại mấy lần để nước mắt trôi tuột vào trong, tệ thiệt]

P.S: vẫn không thoát khỏi cái bóng của tháng 4, chỉ còn vài ngày mà vẫn không vượt qua được... sắp đến đám giỗ ngoại, ngày đó, cũng tháng 4...

Chờ đợi tháng 5

Những ngày cuối cùng của tháng tư
sắp hết
cũng sẽ qua nhanh
rất nhanh

----

sắp có quà
từ Trung Quốc
hạt đá màu xanh
lồng trong vòng tròn
giống chiếc nhẫn


----

mong là
sẽ có niềm vui

Tìm một con đường, tìm một lối đi, ngày qua ngày, đời nhiều vấn nghi.. .lạc loài niềm tin sống không ngày mai, sống quen... không ai cần ai, cứ vui... cho trọn hôm nay...

21 Apr 2010

Giấc mơ kim chi

Đã chạm được... 1 ngón tay vào giấc mơ
giấc mơ sặc mùi kim chi Hàn Quốc
giấc mơ với những bộ phim Hàn sướt mướt
với những tiếng chào có cả âm điệu du dương

giấc mơ của những bản tình ca mùa đông đầy tuyết
giấc mơ của trái tim mùa thu đẫm đầy nước mắt
giấc mơ của tình yêu trong sáng nồng nàn...

giấc mơ của những nấc thang
đưa tình yêu lên thiên đàng
vĩnh cửu
giấc mơ của những chiều không ngủ
bởi vì
Mianhada Saranghanda
xin lỗi anh yêu em

giấc mơ của những con đường chưa kịp đặt tên
mang tình yêu vượt xa khỏi những lằn ranh địa lý
tình yêu của lý trí
hay con tim?

giấc mơ của những cuộc sống êm đềm
nhưng bỗng chợt trải nhiều gió bão
để người ta yêu nhau hơn

Ừh, Sarang Heyo 사랑헤요

19 Apr 2010

Lảm nhảm khuya

Và bây giờ đồng hồ điểm 1h50
Tôi bắt đầu viết entry này, một entry cho ngày mới

tự bao giờ tôi đã thành 1 con ma đêm
đi làm về thì vật vạ ngủ
tới đêm thức dậy, tắm táp qua loa, ăn uống qua loa
rồi ôm cafe ngồi đó
nhìn vào màn hình vi tính
nhìn vào yahoo list
thấy những gương mặt cười, sáng trưng
hoặc giả đôi khi, đọc stt của ai đó, rồi bật cười, không nghĩ ngợi
ừh, lâu rồi, đọc stt mà không nghĩ ngợi
tập dần cho mình thói quen, thoáng với tất cả mọi chuyện
cho tâm thanh thản
cho lòng nhẹ vơi

---

mọi thứ có vẻ như đang diễn ra quá nhanh
nhanh đến nỗi chưa thể làm quen ngay được
nhanh đến nỗi, cảm thấy hụt chân
và lóng nga lóng ngóng, không biết phải làm sao, chẳng biết phải làm thế nào,

---

những ngày này là những ngày rất dài
những đêm này là những đêm rất dài
bỗng tự cảm thấy, một ngày 24h sao mà dài vô tận
giá mà, có cỗ máy của Doraemon

---

lòng vòng Sài Gòn đêm
một mình
cảm giác đã khác với ngày xưa
cũng một mình
nhưng an phận
bất giác nghĩ
giá mà mình có 1 đứa con trai
nó bi bô hỏi: mẹ ẵm con có nặng không?
chợt mỉm cười
thấy nhẹ lòng ghê...

---

mai bắt đầu đi học
một bước mới
ngày mai
là một ngày chưa biết
nhưng ai cũng sống để chờ
quan trọng là
có 1 động lực để thức dậy,
mỗi ngày

8 Apr 2010

khi đã yêu thường mơ mộng nhiều...

Tình đầu - Tình cuối

Tình đầu nào dễ mấy ai quên
Chẳng trách ai
Cũng chẳng trách mình
Chỉ buồn, vì không đi hết con đường

Trên đoạn đường đi chung, nếu cứ ngoái nhìn về quá khứ, thì thiệt là tội cho người đồng hành
cái sợi dây ngày càng mỏng dần, lơi dần
mong manh quá chăng?

Luôn mong tình đầu sẽ là tình cuối
nhưng có lẽ như tình yêu người dành cho em, chưa đủ lớn, để có thể vượt qua tất cả

tim vỡ nhiều lần rồi, nên nếu có vỡ thêm lần nữa thì chịu đựng nổi không? em cũng chẳng thể biết được
vết thương sẽ lành theo thời gian
nhưng tới bao giờ thì không ai biết

đã thật sự là người cuối cùng?
tạo ra hạnh phúc cho nhau hay đành chúc nhau hạnh phúc?
chờ thời gian?

Dù sao cũng tạ ơn người, đã cho em biết thế nào là đắng cay, hạnh phúc, dẫu chỉ một đoạn ngắn của cuộc đời. Em sẽ chưa buông tay cho đến khi nào sợi dây còn giữ được, người àh

P.S: dù lo sợ thì ngày này cũng tới, chỉ là không ngờ nó tới quá nhanh, lẽ nào easy comes easy gone?