Tình đầu nào dễ mấy ai quên
Chẳng trách ai
Cũng chẳng trách mình
Chỉ buồn, vì không đi hết con đường
Trên đoạn đường đi chung, nếu cứ ngoái nhìn về quá khứ, thì thiệt là tội cho người đồng hành
cái sợi dây ngày càng mỏng dần, lơi dần
mong manh quá chăng?
Luôn mong tình đầu sẽ là tình cuối
nhưng có lẽ như tình yêu người dành cho em, chưa đủ lớn, để có thể vượt qua tất cả
tim vỡ nhiều lần rồi, nên nếu có vỡ thêm lần nữa thì chịu đựng nổi không? em cũng chẳng thể biết được
vết thương sẽ lành theo thời gian
nhưng tới bao giờ thì không ai biết
đã thật sự là người cuối cùng?
tạo ra hạnh phúc cho nhau hay đành chúc nhau hạnh phúc?
chờ thời gian?
Dù sao cũng tạ ơn người, đã cho em biết thế nào là đắng cay, hạnh phúc, dẫu chỉ một đoạn ngắn của cuộc đời. Em sẽ chưa buông tay cho đến khi nào sợi dây còn giữ được, người àh
P.S: dù lo sợ thì ngày này cũng tới, chỉ là không ngờ nó tới quá nhanh, lẽ nào easy comes easy gone?
No comments:
Post a Comment