ở cái tuổi gần đất xa trời như thế này, em chẳng còn mơ mộng hão
vấp ngã một lần, em đứng dậy và đi tiếp cuộc đời mình, dẫu rằng, em vẫn luôn cảm thấy mình là kẻ gây nên tội
em rút kinh nghiệm cho lần sau.
có thể có ai đó nói em vô tình, lạnh nhạt
nhưng em vẫn là em, vẫn sống trọn trái tim mình
em đã sống trọn và em không hối tiếc, chỉ luôn cảm thấy ray rứt vì tội lỗi của mình
nếu như, em hiểu chuyện sớm hơn
[viết vẫn chưa xong]
No comments:
Post a Comment