
Con bạn đi du học cách xa nửa vòng trái đất gọi điện về hỏi thăm đủ thứ chuyện. Mình xin lỗi nó, vì trước đây đã không hiểu được nỗi đau mà nó gánh chịu. Có biết yêu đâu mà, nên nhìn mọi thứ đơn giản lắm. Tới chừng, trải qua một lần vỡ tan, mới biết và cảm nhận được, nỗi đau nó hình thù như thế nào. Dù rằng luôn tự an ủi mình, đó chỉ là từ bỏ một thói quen. Thì trái tim mà, máu thịt mà, đâu dễ nói buông là buông cho được. Dù, khi sợi dây đã đứt thì chẳng cách nào mà nối lại.
Trốn chạy, chi bằng đối diện với thực tế của bản thân mình. Chỉ đi xuyên qua nỗi đau, mới biết được hình thù nỗi đau nó ra sao. Và chỉ đi qua nó, mới có thể vượt qua nó được.
Mình vẫn đang từng bước đi qua chính nỗi đau của mình. Từng bước tháo những mảnh vỡ trong tim ra, lau chùi và ghép lại. Dẫu gì, mỗi mảnh vỡ vẫn là kí ức, mà, kí ức thì vẫn vẹn nguyên và luôn bất tận. Mình trân trọng nó, trân trọng từng mảnh vỡ trong tim.
Buông tay nhẹ nhàng nhưng trái tim vẫn nhói lên những cung bậc của đau thương. Mình không chối bỏ là mình đã đau, đã rất đau và có một chút mất cân bằng. Trên con đường đầu tiên đến với một trái tim, mình đã ngã. Và ngã thì, phải đau. Mình vẫn chưa đứng dậy, vẫn chưa thể đứng dậy sau cú ngã đó. Mình nằm đây, dưới mặt đất này, nhìn bầu trời đầy nắng. Trời trong quá, mây xanh quá. Vết thương tấy máu nhưng mình vẫn sẽ mỉm cười. Đã từng, có nhiều người muốn nhìn thấy mình cười, và vui vì điều đó.
Dẫu rằng mình cảm thấy yên tâm, rất yên tâm, sau những chuyện đã biết và đang biết, nhưng trái tim vẫn cứ đau những nhịp cũ không rời. Từng mảnh kí ức xoay tròn trước mặt, hư không. Chẳng dám với tay vào nó, vì sợ nó sẽ vỡ tan thành khói. Cứ để đó, như một dấu tích của thời gian.
Đôi khi, đã từng nghĩ là sẽ nói rất nhiều điều, đã từng muốn là sẽ nói rất nhiều điều, nhưng cuối cùng đã quyết định im lặng. Im lặng trước mọi thứ. Im lặng trước mọi người. Thời gian, không bao giờ là câu trả lời cho những thắc mắc. Bởi khi thời gian trôi qua, nó đã mang theo những điều mà con người cần biết. Mình, không muốn làm ai đau thêm, bởi chính mình đang phải dò dẫm từng bước mà đi xuyên qua nó. Gai nhọn, không đâm vào chân, không cứa vào da thịt, mà đâm vào tim, mà cứa vào lòng.
Trải qua những thăng trầm, trải qua những đớn đau, tuy vẫn cảm thấy ấm áp vì mình còn một mái nhà để đi về, còn có những người bên cạnh yêu thương nhưng đông về trong lòng vẫn lạnh, hình như là mảnh vỡ lại sắp rơi ra.
Dạo gần đây, nhớ rất rõ về những đoạn thời gian, nhớ rất rõ về mọi thứ đã xảy ra. Xem lại những điều xưa cũ, cảm giác như mới vừa xảy ra trong tích tắc, nóng hôi hổi và đau âm ỉ.
Vẫn đang tìm kiếm nhưng không hy vọng, vì sợ sẽ thất vọng. Nên cứ tìm, phải duyên thì ngàn dặm cũng sẽ gặp nhau... Ừh thì cứ tin, tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau, dù có muộn.
[chiều, anh đồng nghiệp qua hỏi, dạo này em không viết blog nữa àh? Mình chỉ cười và im lặng. Em viết nhiều lắm nhưng em đã tắt thông báo có blog mới trên yahoo mất rồi, lâu lâu nó điên thì nó hiện, còn nó không điên, thì im lìm như em hiện tại]
29.11.2010


