29 Nov 2010

[đừng buộc chặt con tim vào những niềm riêng]


Tết coi Những nụ hôn rực rỡ, đã rất thích câu này. Ừh, đừng buộc chặt con tim vào những niềm riêng. Ai cũng có một ốc đảo của và ai cũng có cái giếng riêng của mình. Khi lên khỏi miệng giếng, thì đừng buộc chặt con tim mãi vào những niềm riêng.

Con bạn đi du học cách xa nửa vòng trái đất gọi điện về hỏi thăm đủ thứ chuyện. Mình xin lỗi nó, vì trước đây đã không hiểu được nỗi đau mà nó gánh chịu. Có biết yêu đâu mà, nên nhìn mọi thứ đơn giản lắm. Tới chừng, trải qua một lần vỡ tan, mới biết và cảm nhận được, nỗi đau nó hình thù như thế nào. Dù rằng luôn tự an ủi mình, đó chỉ là từ bỏ một thói quen. Thì trái tim mà, máu thịt mà, đâu dễ nói buông là buông cho được. Dù, khi sợi dây đã đứt thì chẳng cách nào mà nối lại.

Trốn chạy, chi bằng đối diện với thực tế của bản thân mình. Chỉ đi xuyên qua nỗi đau, mới biết được hình thù nỗi đau nó ra sao. Và chỉ đi qua nó, mới có thể vượt qua nó được.

Mình vẫn đang từng bước đi qua chính nỗi đau của mình. Từng bước tháo những mảnh vỡ trong tim ra, lau chùi và ghép lại. Dẫu gì, mỗi mảnh vỡ vẫn là kí ức, mà, kí ức thì vẫn vẹn nguyên và luôn bất tận. Mình trân trọng nó, trân trọng từng mảnh vỡ trong tim.

Buông tay nhẹ nhàng nhưng trái tim vẫn nhói lên những cung bậc của đau thương. Mình không chối bỏ là mình đã đau, đã rất đau và có một chút mất cân bằng. Trên con đường đầu tiên đến với một trái tim, mình đã ngã. Và ngã thì, phải đau. Mình vẫn chưa đứng dậy, vẫn chưa thể đứng dậy sau cú ngã đó. Mình nằm đây, dưới mặt đất này, nhìn bầu trời đầy nắng. Trời trong quá, mây xanh quá. Vết thương tấy máu nhưng mình vẫn sẽ mỉm cười. Đã từng, có nhiều người muốn nhìn thấy mình cười, và vui vì điều đó.

Dẫu rằng mình cảm thấy yên tâm, rất yên tâm, sau những chuyện đã biết và đang biết, nhưng trái tim vẫn cứ đau những nhịp cũ không rời. Từng mảnh kí ức xoay tròn trước mặt, hư không. Chẳng dám với tay vào nó, vì sợ nó sẽ vỡ tan thành khói. Cứ để đó, như một dấu tích của thời gian.

Đôi khi, đã từng nghĩ là sẽ nói rất nhiều điều, đã từng muốn là sẽ nói rất nhiều điều, nhưng cuối cùng đã quyết định im lặng. Im lặng trước mọi thứ. Im lặng trước mọi người. Thời gian, không bao giờ là câu trả lời cho những thắc mắc. Bởi khi thời gian trôi qua, nó đã mang theo những điều mà con người cần biết. Mình, không muốn làm ai đau thêm, bởi chính mình đang phải dò dẫm từng bước mà đi xuyên qua nó. Gai nhọn, không đâm vào chân, không cứa vào da thịt, mà đâm vào tim, mà cứa vào lòng.

Trải qua những thăng trầm, trải qua những đớn đau, tuy vẫn cảm thấy ấm áp vì mình còn một mái nhà để đi về, còn có những người bên cạnh yêu thương nhưng đông về trong lòng vẫn lạnh, hình như là mảnh vỡ lại sắp rơi ra.

Dạo gần đây, nhớ rất rõ về những đoạn thời gian, nhớ rất rõ về mọi thứ đã xảy ra. Xem lại những điều xưa cũ, cảm giác như mới vừa xảy ra trong tích tắc, nóng hôi hổi và đau âm ỉ.

Vẫn đang tìm kiếm nhưng không hy vọng, vì sợ sẽ thất vọng. Nên cứ tìm, phải duyên thì ngàn dặm cũng sẽ gặp nhau... Ừh thì cứ tin, tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau, dù có muộn.

[chiều, anh đồng nghiệp qua hỏi, dạo này em không viết blog nữa àh? Mình chỉ cười và im lặng. Em viết nhiều lắm nhưng em đã tắt thông báo có blog mới trên yahoo mất rồi, lâu lâu nó điên thì nó hiện, còn nó không điên, thì im lìm như em hiện tại]

29.11.2010

18 Nov 2010

đừng

chuyện đã qua rồi, nhắc lại làm chi
nếu không thể tiếp tục với nhau, thì hãy xem như là hoài niệm
miền ký ức vời xa, thì cứ coi như là giấc mộng
thoáng chốc qua rồi

gợi lại làm chi những dĩ vãng xa xôi
bởi dù có dù không những sợi dây ký ức vẫn đan với nhau bằng máu
dẫu con tim đã quen với nhiều lần nứt rạn
nhưng vẫn còn cảm giác của cơn đau

dẫu biết rằng buộc phải xa nhau
thì chấp nhận, bởi đó là con đường đã chọn
dù bước bấp bênh hay đi trên gai nhọn
thì cũng đã đi rồi

gợi làm gì những kí ức đã xa xôi

10 Nov 2010

Vết xước cánh thiên thần

Như cái cách mà cô xuất hiện bên cạnh anh, ngay khi, àh, ngay khi anh đang co ro góc tối. Góc tối đó quấn chặt lấy anh như những vòi bạch tuộc. Nó riết lấy cổ anh, bóp nghẹn trái tim anh, bao vây từng nơron trong não. Anh chấp chới. Anh vùng vẫy giữa không gian chật chội. Trong chính trái tim mình.

Và cô đến. Anh không rõ tại sao cô đến bên anh. Chỉ có cô hiểu rõ. Chính anh, phải, chính anh, trong cơn chấp chới vô vọng đó, bàn tay anh  đã vô tình chạm tới cô. Đúng hơn là chạm tới đôi cánh của cô. Đôi cánh thiên thần.

Bản thân cô chưa bao giờ nhận ra được mình khác biệt. Cho tới khi Thượng đế buộc cô phải rời xa anh. Bởi, thời gian đã hết.

Khi nhìn thấy anh, khi ánh mắt cô chạm vào đáy mắt của anh, cô biết, mình phải ở lại ngay lúc này. Ngay lúc này chứ không là một lúc nào khác. Bởi, đó là số phận của cô.

Và rồi, cô hết vai. Giống như những vở kịch, thiên thần luôn xuất hiện trong một vài khoảnh khắc, khi nhân vật chính cần nhất. Rồi thôi. Cô hết vai. Đã hết đất diễn dành cho cô. Đã hết lời thoại dành cho cô. Đã hết thời hạn dành cho cô. Cô phải rời xa sân khấu, dành phần đó cho một người khác, tiếp tục song hành cùng anh, cho đến khi, cho đến khi vở kịch hạ màn với một kết thúc có hậu nhất.

Trước khi lùi về bức màn nhung sân khấu, cô đã cố để lại những ám hiệu, để giúp anh, người diễn viên chính, thấy được người sẽ tiếp tục với vở diễn của mình. Và, khi đã hết vai. Cô lùi vào cánh gà sân khấu.

Và cô tin, số phận là vị đạo diễn tài ba nhất. Khi ông đã cắt vai, thì đó là lúc thiên thần đã hết hạn kỳ. Và, đạo diễn luôn có lý do của riêng mình cho một vai diễn, dù nhỏ nhất.

Trên cánh thiên thần có vết xước. Mỗi khi thiên thần xuất hiện và lùi vào sân khấu, vết xước sẽ hiện ra. Cánh thiên thần nào mà chẳng có vết xước. Chỉ là, do khéo hóa trang thôi.

9 Nov 2010

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì những buồn vui có chăng sẽ mãi là kỉ niệm
khi trái tim vẫn thổn thức rung lên những nhịp đập bình thường

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì một thoáng bình yên khi nghĩ rằng ở nơi nào đó
một người đang ngắm những vì sao và người kia nhăn nhó
vì sao nào là của ta?

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì là người ra đi hay là người ở lại
ở một nơi gần hơn hay xa ngái
có khác gì nhau?

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì những khổ đau cũng trở thành quá vãng
những điều mà một thời nghĩ rằng mình chai sạn
cũng sẽ dần trôi qua

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì ngày sẽ lại qua
những cơn mưa dù dai dẳng nhưng rồi cũng tạnh
dù sau đó có là những cơn giông

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì có gì khó không?
khi người này vẫn biết người kia đang sống
dù đã thuộc về hai con đường

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì mọi buồn đau sẽ qua thôi
bởi đâu có gì là bất biến
khi cuộc đời luôn xê dịch
cho hai nửa tìm nhau

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
có lẽ rằng, sẽ bớt khổ đau...

4 Nov 2010

27.

đang bước dần về phía 30. vững tin. đi tiếp. hôm nay vui. có hoa. có quà. có nhiều lời chúc. có nhiều nụ cười. có món quà vô giá của ba mẹ.

được sống đã là hạnh phúc. được sống trong yêu thương lại càng là hạnh phúc vô bờ.

tks đứa đã thức suốt đêm qua, cùng chia sẻ niềm vui.

tks đứa dù máy tính hư vẫn tìm mọi cách để chúc mừng sinh nhật.

tks đứa dù rất buồn ngủ vẫn cố gắng thức tới lúc 0h để chat dòng chúc đầu tiên.

tks người gửi tin nhắn đầu tiên.

tks người gửi tin nhắn cuối cùng.

tks tất cả.

@người tặng hoa: tks. nhưng Tụt không thích hoa lys ^^

1 Nov 2010

Những người không thể quên

[cho những người từng đi qua cuộc đời tôi]

Là cô, người đã truyền cho con cảm hứng khi bắt đầu cầm viết, người đã dạy con, chọn chồng cao hơn 1 cái đầu, người đã giúp con cảm thụ những tinh túy của văn chương.

Là thầy, người đã chịu đựng những "cơn thịnh nộ" bồng bột của con mà vẫn hoài im lặng, người đã âm thầm rèn giũa tính cao ngạo của con bằng sức chịu đựng nhẫn nại của mình.

Là thầy, người đã giúp con thêm yêu nghề báo, người đã share cho con chai pepsi chanh với số tiền nhuận bút ít ỏi cho cuốn sách vừa xuất bản - Kim Dung giữa đời tôi.

 Là cô, người đã cho con biết rằng, khả năng của con cao hơn mình tưởng, người đã cho con thấy, cái bằng đại học con đang có trong tay không chỉ là mảnh giấy lót đường.

 Là a.n.h, bầu trời cao rộng mà không bao giờ em nghĩ mình có thể với tới, người luôn là điểm tựa để em có thể vươn tới những vì sao.

 Là người, đã mang đến khổ đau nhiều hơn hạnh phúc, đã mang đến nước mắt nhiều hơn nụ cười, nhưng em vẫn cảm ơn sự xuất hiện của người trong cuộc đời em.

 Là những người anh, luôn đến trong những lúc đứa em gái cứng đầu này cần nhất.

 Là những người bạn, luôn im lặng khi cần thiết, luôn xuất hiện khi cần thiết. 

Là hai đấng sinh thành, tận tụy và chung thủy, luôn bên cạnh con bất kể đêm ngày, bất chấp thời gian và chẳng cần đáp trả.


Cảm ơn ba mẹ, vì đã mang con đến cuộc đời này.