
Và cô đến. Anh không rõ tại sao cô đến bên anh. Chỉ có cô hiểu rõ. Chính anh, phải, chính anh, trong cơn chấp chới vô vọng đó, bàn tay anh đã vô tình chạm tới cô. Đúng hơn là chạm tới đôi cánh của cô. Đôi cánh thiên thần.
Bản thân cô chưa bao giờ nhận ra được mình khác biệt. Cho tới khi Thượng đế buộc cô phải rời xa anh. Bởi, thời gian đã hết.
Khi nhìn thấy anh, khi ánh mắt cô chạm vào đáy mắt của anh, cô biết, mình phải ở lại ngay lúc này. Ngay lúc này chứ không là một lúc nào khác. Bởi, đó là số phận của cô.
Và rồi, cô hết vai. Giống như những vở kịch, thiên thần luôn xuất hiện trong một vài khoảnh khắc, khi nhân vật chính cần nhất. Rồi thôi. Cô hết vai. Đã hết đất diễn dành cho cô. Đã hết lời thoại dành cho cô. Đã hết thời hạn dành cho cô. Cô phải rời xa sân khấu, dành phần đó cho một người khác, tiếp tục song hành cùng anh, cho đến khi, cho đến khi vở kịch hạ màn với một kết thúc có hậu nhất.
Trước khi lùi về bức màn nhung sân khấu, cô đã cố để lại những ám hiệu, để giúp anh, người diễn viên chính, thấy được người sẽ tiếp tục với vở diễn của mình. Và, khi đã hết vai. Cô lùi vào cánh gà sân khấu.
Và cô tin, số phận là vị đạo diễn tài ba nhất. Khi ông đã cắt vai, thì đó là lúc thiên thần đã hết hạn kỳ. Và, đạo diễn luôn có lý do của riêng mình cho một vai diễn, dù nhỏ nhất.
Trên cánh thiên thần có vết xước. Mỗi khi thiên thần xuất hiện và lùi vào sân khấu, vết xước sẽ hiện ra. Cánh thiên thần nào mà chẳng có vết xước. Chỉ là, do khéo hóa trang thôi.
No comments:
Post a Comment