trời Ninh Thuận mưa dai dứt.
Ngồi trên xe, nhìn những dòng mưa bám trên cửa kính, em buồn, lòng trống rỗng.
Thường thì những chuyến đi xa như thế này, không khi nào em một mình, như hôm nay. Dù là, những chuyến đi xa đó, em cảm thấy trống trải và cô đơn dù một bờ vai vẫn còn bên cạnh. Lòng em trống nhưng ấm áp.
Chuyến đi này, em đi, anh không một lời từ biệt hay hỏi han; sau câu hỏi chưa có đáp án của em: sau ngày hôm nay thì em và anh sẽ thế nào?
Đôi khi, biết nhiều chuyện không hẳn là tốt đẹp. Càng biết nhiều, càng khổ tâm. Và sau chuyện này, em lại càng ghê sợ, những người đã quá quan tâm đến chuyện riêng của anh. Nỗi lo lớn nhất của em cũng đã hiện hữu.
Chắc chắn sẽ nói cho anh nghe về những điều em đang nghĩ, sau chuyến đi này.
Đen Giòn - những ngày mưa
24 Mar 2011
3 Mar 2011
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Con biết, khi mang con trong người, mẹ phải chịu cảnh xa ba vì ba phải sang Đức tu nghiệp.
Con biết, khi sanh con ra, mẹ đã đặt nhiều kỳ vọng.
Con biết, khi nuôi con từng ngày, mẹ đã vất vả lo toan.
Con nhớ, lúc con bị phỏng cả bàn tay, mẹ đã luôn cạnh bên chăm sóc, lâu lâu rờ trán xem con có sốt không.
Con nhớ, lúc con đi học, mẹ đã ẵm con tới trường. Con không hề muốn xa vòng tay mẹ, vì khi đó, con cảm thấy rất bơ vơ.
Con nhớ, khi con còn nhỏ dại, chưa bao giờ mẹ đánh con roi nào, có đánh chỉ như phủi bụi mà thôi.
Con nhớ, khi con bị tai nạn giao thông năm 1, mẹ đã thức suốt đêm để canh cho con ngủ.
Mà giờ, con chưa làm được gì cho mẹ.
Mà giờ, con có lỗi nhiều với mẹ.
Mà giờ, con chưa ngoan.
Dù con biết rằng, khi con té ngã, khi cả thế giới này bỏ mặc con, thì mẹ mãi là người bên cạnh, bảo bọc và che chở cho con. Nên con...
Con biết, khi sanh con ra, mẹ đã đặt nhiều kỳ vọng.
Con biết, khi nuôi con từng ngày, mẹ đã vất vả lo toan.
Con nhớ, lúc con bị phỏng cả bàn tay, mẹ đã luôn cạnh bên chăm sóc, lâu lâu rờ trán xem con có sốt không.
Con nhớ, lúc con đi học, mẹ đã ẵm con tới trường. Con không hề muốn xa vòng tay mẹ, vì khi đó, con cảm thấy rất bơ vơ.
Con nhớ, khi con còn nhỏ dại, chưa bao giờ mẹ đánh con roi nào, có đánh chỉ như phủi bụi mà thôi.
Con nhớ, khi con bị tai nạn giao thông năm 1, mẹ đã thức suốt đêm để canh cho con ngủ.
Mà giờ, con chưa làm được gì cho mẹ.
Mà giờ, con có lỗi nhiều với mẹ.
Mà giờ, con chưa ngoan.
Dù con biết rằng, khi con té ngã, khi cả thế giới này bỏ mặc con, thì mẹ mãi là người bên cạnh, bảo bọc và che chở cho con. Nên con...
1 Mar 2011
Giữa đồng cỏ xanh

Đêm nay cô lại nằm mơ. Từ dạo đó, đêm nào cô cũng nằm mơ. Những giấc mơ chắp vá, không rõ hình hài. Duy chỉ có cánh đồng hoa cải là trải dài bất tận.
Cô thấy cánh đồng hoa cải ấy, mỗi khi cô chông chênh. Dưới ánh nắng vàng, đồng hoa cải càng lấp lánh và rực rỡ, như nụ cười của chị.
Cô lại gặp chị, ẩn hiện thấp thoáng giữa mênh mông là nắng. Cô nhìn, mải miết. Cô ngẩng cao đầu, mắt nhắm, tai nghe tiếng gió. Ánh nắng phả vào mặt, phủ lên làn da, ấm áp. Cô muốn được ôm ấp. Cô muốn được vỗ về. Từng sợi nắng, mỏng manh và trong như pha lê.
Cô thả mình nằm rạp trên bãi cỏ, giữa cách đồng hoa cải vàng miên man. Một dòng âm ấm từ khóe mắt nhỏ những giọt tròn, tới giữa má thì bỗng trở nên lạnh buốt, tê tái, và khi nó rớt xuống cổ lại vỡ òa nhưng những viên bi. Cô mỉm cười, nụ cười giữa nắng, khi giọt nước mắt vẫn chưa khô.
Cô tách người, nhẹ như làn gió. Nhổm dậy quay người và nhẹ nhàng nhìn lại mình. Nằm đó, mắt khép hờ, dòng nước ngay khóe còn chưa kịp khô lại, miệng vẫn đang cười, nhẹ nhàng.
Cô gái, nằm giữa miền đồng thảo hoa vàng.
Cô gái, lửng lơ, tan vào mây.
Giữa cánh hoa vàng trên cỏ xanh, một bóng người nằm đó.
Subscribe to:
Comments (Atom)