Con biết, khi mang con trong người, mẹ phải chịu cảnh xa ba vì ba phải sang Đức tu nghiệp.
Con biết, khi sanh con ra, mẹ đã đặt nhiều kỳ vọng.
Con biết, khi nuôi con từng ngày, mẹ đã vất vả lo toan.
Con nhớ, lúc con bị phỏng cả bàn tay, mẹ đã luôn cạnh bên chăm sóc, lâu lâu rờ trán xem con có sốt không.
Con nhớ, lúc con đi học, mẹ đã ẵm con tới trường. Con không hề muốn xa vòng tay mẹ, vì khi đó, con cảm thấy rất bơ vơ.
Con nhớ, khi con còn nhỏ dại, chưa bao giờ mẹ đánh con roi nào, có đánh chỉ như phủi bụi mà thôi.
Con nhớ, khi con bị tai nạn giao thông năm 1, mẹ đã thức suốt đêm để canh cho con ngủ.
Mà giờ, con chưa làm được gì cho mẹ.
Mà giờ, con có lỗi nhiều với mẹ.
Mà giờ, con chưa ngoan.
Dù con biết rằng, khi con té ngã, khi cả thế giới này bỏ mặc con, thì mẹ mãi là người bên cạnh, bảo bọc và che chở cho con. Nên con...
No comments:
Post a Comment