19 Apr 2010

Lảm nhảm khuya

Và bây giờ đồng hồ điểm 1h50
Tôi bắt đầu viết entry này, một entry cho ngày mới

tự bao giờ tôi đã thành 1 con ma đêm
đi làm về thì vật vạ ngủ
tới đêm thức dậy, tắm táp qua loa, ăn uống qua loa
rồi ôm cafe ngồi đó
nhìn vào màn hình vi tính
nhìn vào yahoo list
thấy những gương mặt cười, sáng trưng
hoặc giả đôi khi, đọc stt của ai đó, rồi bật cười, không nghĩ ngợi
ừh, lâu rồi, đọc stt mà không nghĩ ngợi
tập dần cho mình thói quen, thoáng với tất cả mọi chuyện
cho tâm thanh thản
cho lòng nhẹ vơi

---

mọi thứ có vẻ như đang diễn ra quá nhanh
nhanh đến nỗi chưa thể làm quen ngay được
nhanh đến nỗi, cảm thấy hụt chân
và lóng nga lóng ngóng, không biết phải làm sao, chẳng biết phải làm thế nào,

---

những ngày này là những ngày rất dài
những đêm này là những đêm rất dài
bỗng tự cảm thấy, một ngày 24h sao mà dài vô tận
giá mà, có cỗ máy của Doraemon

---

lòng vòng Sài Gòn đêm
một mình
cảm giác đã khác với ngày xưa
cũng một mình
nhưng an phận
bất giác nghĩ
giá mà mình có 1 đứa con trai
nó bi bô hỏi: mẹ ẵm con có nặng không?
chợt mỉm cười
thấy nhẹ lòng ghê...

---

mai bắt đầu đi học
một bước mới
ngày mai
là một ngày chưa biết
nhưng ai cũng sống để chờ
quan trọng là
có 1 động lực để thức dậy,
mỗi ngày

3 comments:

  1. ngày mai
    là một ngày chưa biết
    nhưng ai cũng sống để chờ
    quan trọng là
    có 1 động lực để thức dậy,
    mỗi ngày

    -> thích!

    phải sống tốt nhất, trước hết là cho riêng mình, kưng nhỉ?! :)

    ReplyDelete
  2. Vậy đã có động lực để thức mỗi ngày đúng ko? Thế thì cố gắng nhé!

    ReplyDelete
  3. động lực để thức dậy mỗi ngày chính là muốn biết ngày mai sẽ như thế nào ;))

    ReplyDelete