Chở ba đi cấp cứu
ngồi chờ siêu âm, ngồi chờ xét nghiệm
nhớ ngày nào ba cũng chờ mình như thế này
nhớ ngày nào mình cũng cảm giác lo sợ như thế này
nhưng mạnh mẽ, vì có ba bên cạnh...
giờ,
nhìn dáng ba gầy, nhăn nhó giữa phòng cấp cứu
tay chân cứ lóng nga lóng ngóng, chẳng biết làm sao
chỉ biết chạy ra kêu bác sĩ vào khám,
chỉ biết hỏi, ba ơi, đã bớt đau chưa
chỉ biết nói, ba nằm đó đi, để con đi cho
chỉ biết thấp thỏm và lo sợ
1 ngày nào đó...
[viết có mấy dòng mà phải ngừng lại mấy lần để nước mắt trôi tuột vào trong, tệ thiệt]
P.S: vẫn không thoát khỏi cái bóng của tháng 4, chỉ còn vài ngày mà vẫn không vượt qua được... sắp đến đám giỗ ngoại, ngày đó, cũng tháng 4...
j` mà cái bóng tháng 4 chứ, nói gỡ không e`
ReplyDeletecái ngày nào đó rồi cũng sẽ phải tới, mày ơi!
ReplyDeletenhưng vẫn mong thiệt là lâu... nhỉ?!
ba đã khỏe chưa?