Có một ngày anh không còn yêu nữa
Con đường xưa vắng một bóng đi về
Trời Hà Nội vắng mùi hương hoa sữa
Gió thổi buồn chợt tỉnh những cơn mê
Có một ngày anh không còn yêu nữa
Lạnh bàn tay giữa phố cũ không người
Đường dẫu gần vì ai mà bước vội
Giữa thinh không chợt thiếu tiếng nói cười
Có một ngày anh không còn yêu nữa
Kỉ niệm xưa xóa trắng tựa mây trời
Như khoảng không giữa những ngày cô độc
Mang tiếng cười khỏa lấp những u mê
Tới một ngày anh không còn yêu nữa
Con đường xưa em vẫn bước đi về
Thiếu một người nên đường xưa cô lẻ
Vắng một người nên gió vẫn lê thê...
Nhẹ nhàng như một giấc mơ, không suy tư, không đau đớn, vì, khoảng lặng đã qua chỉ là mơ thôi mà.
Và khi ngày đó đến:
Anh: Sẽ thoải mái và tự do làm những điều mình thích. Không cần bận tâm, không cần suy nghĩ hôm nay chúng ta sẽ ăn gì, hôm nay chúng ta sẽ làm gì, hôm nay chúng ta sẽ đi đâu, hôm nay chúng ta xem phim gì. Sẽ không phải đau đầu vì những chuyện, tại sao em làm trái ý anh, tại sao em lại không hiểu anh, tại sao anh lại không hiểu em. Sẽ có thể cafe với bất kỳ ai, sẽ có thể xem phim với bất kỳ ai, sẽ có thể đi ăn với bất kỳ ai mà không cần "báo cáo". Sẽ không cần về nhà đúng giờ...
Em: Không cần phải lo lắng chờ xem icon của ai sáng lên mỗi tối, không còn bận tâm ai đó đã ăn uống gì chưa, không còn chạy gấp về nhà sau những lần hẹn với bạn chỉ để thông báo: em về rồi nè, không cần phải tưởng tượng nếu đi với ai đó đến đây thì sẽ làm thế nào khi đến chơi 1 nơi đâu đó với bạn, không cần phải tự hỏi ai đó có thích nơi này không, không còn phải vừa dọn phòng vừa chat, không còn phải tranh thủ dọn dẹp việc nhà trước khi đến nhà chơi, không còn phải ngóng trông tiếng xe quen thuộc đến nhà mỗi chiều thứ bảy - của - những - ngày - xưa - cách - đây - nhiều - tháng, không cần phải lo lắng sẽ chụp hình cưới ở đâu, không còn lo lắng sau này cưới nhau về sống như thế nào, không còn chuẩn bị cho một gia đình nhỏ sắp được hình thành.
Quên một người không yêu mình, chắc là sẽ dễ. Chỉ là hơi mất thời gian. Có thể là 10 tháng hay 10 năm hoặc hơn thế nữa, nhưng cũng sẽ quên, em vốn đãng trí. Và, sẽ khóa chặt trái tim mình.
ngày đó, đã đến rồi hả kưng?
ReplyDeleteđúng rồi, cưng àh, không lí gì mà khổ cuối tao lại thay chữ một cách cố ý như dzị :)
ReplyDeletevậy thì, tặng mày một bài thơ cũ - tao viết cho một kết thúc khác, mà đọc lại cũng thấy giống kết thúc này: http://khoijera.multiply.com/journal/item/221/221
ReplyDeletetối rảnh viết 1 bài cho chính mình. Bài của mày, đọc nặng nề quá
ReplyDelete