我与你 这一生 哪个可比
我与你 差一些 永远一起
邂逅时间场地 似连场好戏
要自何页说起
爱太重 深呼吸 欠缺空气
爱太美 轻轻的 却载不起
爱情来到时候 似明媚天气
它 走了 突然骤变雪落雨飞
如果可以恨你 全力痛恨你
连遇上亦要躲避
无非想(要)放下你 还是挂念你
谁又会及我伤悲
前 事最怕有人提起
就算怎么伸尽手臂
我们亦有一些距离 *
你太远 该怎么 说对不起
你太近 一转身 却己高飞
快 乐也许太短 似场流星雨
一眨眼 就如幻觉怕又记起
我情愿我狠心憎你
我还在记忆中找你
Cả cuộc đời này chẳng có gì so sánh được với chúng ta
Suýt chút nữa là chúng ta đã bên nhau, mãi mãi
nhưng những cuộc gặp gỡ vô tình giống như một vở diễn thật hay khiến ta xem mê mải
tình yêu quá nặng nề khiến chúng ta chẳng kịp trở tay
tình yêu quá đẹp và nhẹ nhàng khiến chúng ta cảm thấy mình không thể chạm tay vào nó
tình yêu đến như tiết trời mùa xuân chưa từng trải qua mưa qua gió
để khi nó đi rồi ta hụt hẫng như đất trời vừa nổi trận mưa to
Nếu có thể vì giận mà làm đau buồn nhau
thì ngay cả khi gặp mặt ta cũng cuối đầu né tránh
cho dù muốn buông xuôi để không còn cảm giác hờn ghen hay xa lánh
thì ta vẫn nhớ hoài ánh mắt, nụ cười, giọng nói, bàn tay
Ai có thể cùng ta chịu qua đắng cay này
Dĩ vãng ngày xưa ta đau buồn nên không muốn ai chạm đến
hãy cứ để quá khứ ngủ yên cho dù chúng ta có đi ngang đời nhau nữa
dù sao đó cũng là những cái thuộc về ngày xưa
chúng ta giờ đây đã có một khoảng cách khá xa
mà không cách nào kéo gần hơn được nữa
như những ngày xa xưa
người kia đã ở quá xa khiến ta không thể nào thốt nên lời xin lỗi
cho những bối rối của ngày qua
người kia ở quá gần khiến ta cảm giác như sắp bay xa
chỉ cần quay lưng là biến đi đâu mất
vô hình như chiếc bóng xa xăm
nhanh như vệt sao băng vừa vút qua bầu trời
chẳng kịp ngước nhìn chỉ còn vệt sáng
huyễn hoặc giữa đêm
đôi khi ta muốn nhẫn tâm để hận người kia quá đỗi
nhưng làm vậy chẳng được gì
khi ta vẫn tìm người trong kí ức xa xăm
No comments:
Post a Comment