27 Sept 2010

Những ngày mưa tháng 9


Cũng sắp qua rồi những ngày tháng 9, khi lá vàng chẳng còn lưa thưa lìa khỏi thân cây.

Nhớ năm nào, ngồi trước cổng bệnh viện Nhi Đồng 2, nhìn những trái sao xoay tít tắp, nheo mắt ngó theo cơn gió vô tình thổi vội cánh sao rơi.
Nhớ năm nào, những chiếc lá vàng rơi nhẹ vương lên tóc ướt, chẳng kịp xuyến xao vì mùa thi đã đến, rất gần.

Những ngày tháng 9 cũng sắp qua, mang theo những cơn mưa cuối cùng của mùa hạ vắng.

Những ngày cuối năm tất bật đã sắp ùa về.

Khi chờ đợi thì thời gian trôi chậm lắm, nhưng khi vô tình, thì thời gian lại lướt vụt qua nhanh

Ờ thì, cũng sắp

P.S: Cũng lâu rồi, bỏ quên thói quen lảm nhảm thế này.

không là gió, chẳng là mây | chỉ là ngọn cỏ đong đầy nhớ thương | không là nắng, chẳng là sương | chỉ là hạt cát bên đường, thế thôi

14 Sept 2010

Tự khúc đêm - Yoga 2

Cô nằm dưới nền gỗ, Yên lặng. Lắng nghe. Tiếng nhạc vẫn du dương, đưa cô về miền viễn thức. Cô thấy...

Trong đêm tối vô cùng, ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn đường, le lét. Con đường tịnh không một bóng người. Hàng cây đã ngủ tự khi nào. Gió mơn man vuốt lên mái tóc.

Đôi tình nhân dìu nhau đi giữa trời đêm. Ánh mắt họ rạng ngời niềm hạnh phúc. Lâu lâu họ trao nhau bằng ánh mắt ngập tràn yêu thương. Cô lại gặp chị. Chẳng hiểu sao, mỗi khi bước vào miền vô thức của chính mình, cô lại gặp chị. Chị đã ám ảnh cô trọn một kiếp người.

Nụ cười của chị vẫn đẹp, như cái cách chị cười giữa đồng hoa cải. Hạnh phúc và an nhiên. Cô yêu nụ cười này biết mấy. Cô cảm thấy nhẹ lòng khi thấy chị cười...

Họ đã-không-nhìn-thấy-cô. Phải. Họ đã không nhìn thấy cô. Họ bước-qua-cô, như thể cô-vô-hình.

Thì, vốn cô-vô-hình. Đây là miền viễn thức của cô cơ mà. Sao họ có thể nhìn thấy cô được? Cô nhẹ mỉm cười, cảm thấy vui thích vì phát hiện của mình.

Như đứng trước một màn ảnh lớn, cô có thể nhìn thấy họ, nhưng họ thì không.

Giữa đêm tối lạnh lẽo của những ngày cuối năm, lòng cô chợt ấm. Cô quay người, nụ cười vẫn nở trên môi...

13.9.2010

Ở rất gần bầu trời - Yoga 3

Đang ở rất gần bầu trời...

Cô dang tay như hình dáng của một chú chim chuẩn bị tung cánh liệng. Ngẩng mặt ngước lên bầu trời đầy mây sáng và nắng rợp, cô có cảm giác, mình đang rất gần bầu trời, gần lắm, tựa một tầm tay với.

Mây ôm ấp cô, vuốt ve bầu má, vuốt ve mái tóc, vuốt ve cả thân thể cô đang chao liệng. Cô cảm thấy mình, nhẹ tênh.

Từ từ, người cô không còn nghiêng nữa, thẳng đứng. Hai cánh tay cô không còn dang rộng nữa, mà có thể ngọ nguậy thoải mái. Cảm giác, trên vai cô đang có đôi cánh đập.

Lẽ nào, cô là thiên thần?

Cô nhìn một lượt. Quanh cô vẫn là những làn mây trắng ấm áp. Nhìn xa thêm một chút, là hình ảnh của những người đang tìm thấy nhau. Họ, đã tìm thấy nhau. Cô ngỡ ngàng như một giấc mơ. Hóa ra, những gì cô ngỡ mình đang mơ, lại là sự thật. Họ đã thật sự tìm thấy nhau.

Cô đã hiểu. Cuối cùng cô đã hiểu. Những dòng kí ức bất tận chảy đều trong thớ não. Đó, đã từng là, sự thật. Ít ra, nó đã từng là sự thật. Ít ra, mọi chuyện đã xảy ra với cô, đã từng là sự thật.

Và hết hạn, thiên thần bay về trời.

Bầu trời, rất gần.

Giữa đồng hoa cải - Yoga 1

Cô khép hờ mắt. Hai tay buông dọc theo thân, bàn tay ngửa ra như cầu xin ban phước. Đặt nhẹ lưng xuống nền gỗ, cô lửng lơ. Điệu nhạc nhẹ vang trong phòng kín, dặt dìu. Cô nghe thấy tiếng cười. Cô nhìn thấy nụ cười và ánh mặt ngập tràn hạnh phúc.

Chị cười đẹp lắm. Hãy cười nhiều một chút.

Giữa thảm hoa vàng. Chị cười như thu hút hết ánh nắng vào gương mặt. Long lanh. Chiếc đầm hoa chị đang mặc trên người hòa lẫn trong đồng hoa cải. Đẹp lung linh.

Cô thấy chị, đưa tay nắm lấy tay của người đàn ông không rõ mặt. Ánh mắt chị trìu mến lạ thường. Chưa bao giờ cô thấy chị cười tươi như thế. Rạng ngời.

Rồi, cô thấy mình lơ lửng trên không. Bên dưới là 15 con người đang nằm nhắm mắt. Nhạc điệu vẫn du dương. Cô nhìn thấy mình, thanh thản. Cô lơ lửng trong một khoảng thời gian, rất nhanh rồi sau đó cô lại thấy thảm hoa vàng, với nụ cười vắt trong dưới nắng.

Cô nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười. Nhẹ buông.

7.9.2010

8 Sept 2010

Giáp năm

Còn mấy ngày nữa là giáp năm của ngoại.

Con không đi sinh nhật công ty, chỉ để về, nhìn ngoại.

Mẹ hỏi, con đi một mình hay là đi với...

Con cười, tụi con...

Thiệt tình chẳng biết phải nói với mẹ như thế nào. Chắc chơi trò nhắn tin cho ba, như lúc...

Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi [XD]