14 Sept 2010

Tự khúc đêm - Yoga 2

Cô nằm dưới nền gỗ, Yên lặng. Lắng nghe. Tiếng nhạc vẫn du dương, đưa cô về miền viễn thức. Cô thấy...

Trong đêm tối vô cùng, ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn đường, le lét. Con đường tịnh không một bóng người. Hàng cây đã ngủ tự khi nào. Gió mơn man vuốt lên mái tóc.

Đôi tình nhân dìu nhau đi giữa trời đêm. Ánh mắt họ rạng ngời niềm hạnh phúc. Lâu lâu họ trao nhau bằng ánh mắt ngập tràn yêu thương. Cô lại gặp chị. Chẳng hiểu sao, mỗi khi bước vào miền vô thức của chính mình, cô lại gặp chị. Chị đã ám ảnh cô trọn một kiếp người.

Nụ cười của chị vẫn đẹp, như cái cách chị cười giữa đồng hoa cải. Hạnh phúc và an nhiên. Cô yêu nụ cười này biết mấy. Cô cảm thấy nhẹ lòng khi thấy chị cười...

Họ đã-không-nhìn-thấy-cô. Phải. Họ đã không nhìn thấy cô. Họ bước-qua-cô, như thể cô-vô-hình.

Thì, vốn cô-vô-hình. Đây là miền viễn thức của cô cơ mà. Sao họ có thể nhìn thấy cô được? Cô nhẹ mỉm cười, cảm thấy vui thích vì phát hiện của mình.

Như đứng trước một màn ảnh lớn, cô có thể nhìn thấy họ, nhưng họ thì không.

Giữa đêm tối lạnh lẽo của những ngày cuối năm, lòng cô chợt ấm. Cô quay người, nụ cười vẫn nở trên môi...

13.9.2010

1 comment: