
Cô khép hờ mắt. Hai tay buông dọc theo thân, bàn tay ngửa ra như cầu xin ban phước. Đặt nhẹ lưng xuống nền gỗ, cô lửng lơ. Điệu nhạc nhẹ vang trong phòng kín, dặt dìu. Cô nghe thấy tiếng cười. Cô nhìn thấy nụ cười và ánh mặt ngập tràn hạnh phúc.
Chị cười đẹp lắm. Hãy cười nhiều một chút.
Giữa thảm hoa vàng. Chị cười như thu hút hết ánh nắng vào gương mặt. Long lanh. Chiếc đầm hoa chị đang mặc trên người hòa lẫn trong đồng hoa cải. Đẹp lung linh.
Cô thấy chị, đưa tay nắm lấy tay của người đàn ông không rõ mặt. Ánh mắt chị trìu mến lạ thường. Chưa bao giờ cô thấy chị cười tươi như thế. Rạng ngời.
Rồi, cô thấy mình lơ lửng trên không. Bên dưới là 15 con người đang nằm nhắm mắt. Nhạc điệu vẫn du dương. Cô nhìn thấy mình, thanh thản. Cô lơ lửng trong một khoảng thời gian, rất nhanh rồi sau đó cô lại thấy thảm hoa vàng, với nụ cười vắt trong dưới nắng.
Cô nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười. Nhẹ buông.
7.9.2010
No comments:
Post a Comment