17 Apr 2011

...

tôi vẫn chờ người đến
xoa dịu những vết thương
vì tôi vẫn còn vương
một chút tình xưa cũ

đến bao giờ cho đủ
thời gian phủ bụi mờ
để không thấy bơ vơ
trong đêm hè vắng lặng

2 Apr 2011

Khi bạn độc thân

Khi bạn có người yêu, thế giới của bạn chỉ là thế giới của hai người.

Nhưng khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu rằng, thế giới đó không phải là một thế giới cô đơn mà là một thế giới rộng lớn.

Khi bạn có người yêu, cuộc sống của bạn luôn được những suy nghĩ nhỏ nhặt, dỗi hờn, ghen tuông,yêu thương...

Nhưng khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu rằng đó chỉ là những cảm xúc nhất thời. Cuộc sống của bạn không chỉ giới hạn bởi những cảm xúc, mà nó còn rộng hơn rất nhiều.

Khi bạn có người yêu, bạn đã yêu, yêu rất nhiều.

Nhưng khi bạn độc thân, không phải là bạn sẽ không còn yêu nữa. Nhưng tình yêu đó của bạn không phải chỉ dành cho một người mà là dành cho tất cả những người xung quanh bạn, dành cho công việc của bạn, dành cho sở thích của bạn và bạn hãy học cách yêu thương lấy chính mình.

Khi bạn có người yêu, bạn đã từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ mất đi người đó.

Nhưng rồi khi bạn độc thân, bạn mới thực sự học được cách chấp nhận. Chấp nhận để mỉm cười, chấp nhận để đi tiếp, chấp nhận để đứng dậy, chấp nhận để nhìn cuộc sống quanh mình tươi đẹp hơn.

Khi bạn độc thân, bạn mới nhận ra rằng có nhiều thứ mình đã sai, có những việc mình chẳng bao giờ để ý, có những con người mà mình chẳng bao giờ quan tâm và có những điều hết sức bình thường mà bạn vẫn, mãi phải học.

Nhưng bạn độc thân, phải một lúc lâu, bạn mới hiểu được rằng: “khi hạnh phúc không đến với mình, thì hãy mang nụ cười đến với người khác”.

Khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu ra một điều rằng quá khứ là bài học sâu sắc nhất, hiện tại chính là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã mang lại và tương lai chính là đích đến duy nhất mà bạn cần phải nỗ lực phấn đầu để có được.

Còn có rất nhiều, rất nhiều điều khác nữa mà bạn sẽ thấy được khi bạn độc thân.

Nhưng có một điều bạn phải cố gắng học được, đó chính là: “hãy hoàn thiện con người mình trước khi có một tình yêu mới và nếu đã có được hãy đừng bao giờ để mất!”

(Kayleeism Sama)

1.4.2011 - Ngày của những niềm quên

Chẳng hiểu sao mà cứ quên. Sáng đi làm, quên đem theo tiền, tới giờ ăn trưa lục bóp mới biết. Cũng may là không có ghé chỗ nào mua đồ ăn sáng.

Trưa, vô siêu thị rút tiền, xong ghé mua mấy bộ đồ cho thằng cháu. Lựa được vài bộ xinh xinh. Chiều, quên xách về.

Tối đi học. Ghé mua bánh rán giống Doraemon, định tối về cho Bảo Khang. Về, quên.

Thì cũng hết 1 ngày với những niềm quên.

24 Mar 2011

Đen Giòn - những ngày mưa

trời Ninh Thuận mưa dai dứt.

Ngồi trên xe, nhìn những dòng mưa bám trên cửa kính, em buồn, lòng trống rỗng.

Thường thì những chuyến đi xa như thế này, không khi nào em một mình, như hôm nay. Dù là, những chuyến đi xa đó, em cảm thấy trống trải và cô đơn dù một bờ vai vẫn còn bên cạnh. Lòng em trống nhưng ấm áp.

Chuyến đi này, em đi, anh không một lời từ biệt hay hỏi han; sau câu hỏi chưa có đáp án của em: sau ngày hôm nay thì em và anh sẽ thế nào?

Đôi khi, biết nhiều chuyện không hẳn là tốt đẹp. Càng biết nhiều, càng khổ tâm. Và sau chuyện này, em lại càng ghê sợ, những người đã quá quan tâm đến chuyện riêng của anh. Nỗi lo lớn nhất của em cũng đã hiện hữu.

Chắc chắn sẽ nói cho anh nghe về những điều em đang nghĩ, sau chuyến đi này.

Đen Giòn - những ngày mưa

3 Mar 2011

Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Con biết, khi mang con trong người, mẹ phải chịu cảnh xa ba vì ba phải sang Đức tu nghiệp.
Con biết, khi sanh con ra, mẹ đã đặt nhiều kỳ vọng.
Con biết, khi nuôi con từng ngày, mẹ đã vất vả lo toan.

Con nhớ, lúc con bị phỏng cả bàn tay, mẹ đã luôn cạnh bên chăm sóc, lâu lâu rờ trán xem con có sốt không.
Con nhớ, lúc con đi học, mẹ đã ẵm con tới trường. Con không hề muốn xa vòng tay mẹ, vì khi đó, con cảm thấy rất bơ vơ.
Con nhớ, khi con còn nhỏ dại, chưa bao giờ mẹ đánh con roi nào, có đánh chỉ như phủi bụi mà thôi.
Con nhớ, khi con bị tai nạn giao thông năm 1, mẹ đã thức suốt đêm để canh cho con ngủ.

Mà giờ, con chưa làm được gì cho mẹ.
Mà giờ, con có lỗi nhiều với mẹ.
Mà giờ, con chưa ngoan.

Dù con biết rằng, khi con té ngã, khi cả thế giới này bỏ mặc con, thì mẹ mãi là người bên cạnh, bảo bọc và che chở cho con. Nên con...

em khóc cho ai đêm này, ai khóc cho em ngày mai

1 Mar 2011

có một dòng sông... vừa mới qua đời

Giữa đồng cỏ xanh


Đêm nay cô lại nằm mơ. Từ dạo đó, đêm nào cô cũng nằm mơ. Những giấc mơ chắp vá, không rõ hình hài. Duy chỉ có cánh đồng hoa cải là trải dài bất tận.

Cô thấy cánh đồng hoa cải ấy, mỗi khi cô chông chênh. Dưới ánh nắng vàng, đồng hoa cải càng lấp lánh và rực rỡ, như nụ cười của chị.

Cô lại gặp chị, ẩn hiện thấp thoáng giữa mênh mông là nắng. Cô nhìn, mải miết. Cô ngẩng cao đầu, mắt nhắm, tai nghe tiếng gió. Ánh nắng phả vào mặt, phủ lên làn da, ấm áp. Cô muốn được ôm ấp. Cô muốn được vỗ về. Từng sợi nắng, mỏng manh và trong như pha lê.

Cô thả mình nằm rạp trên bãi cỏ, giữa cách đồng hoa cải vàng miên man. Một dòng âm ấm từ khóe mắt nhỏ những giọt tròn, tới giữa má thì bỗng trở nên lạnh buốt, tê tái, và khi nó rớt xuống cổ lại vỡ òa nhưng những viên bi. Cô mỉm cười, nụ cười giữa nắng, khi giọt nước mắt vẫn chưa khô.

Cô tách người, nhẹ như làn gió. Nhổm dậy quay người và nhẹ nhàng nhìn lại mình. Nằm đó, mắt khép hờ, dòng nước ngay khóe còn chưa kịp khô lại, miệng vẫn đang cười, nhẹ nhàng.

Cô gái, nằm giữa miền đồng thảo hoa vàng.
Cô gái, lửng lơ, tan vào mây.

Giữa cánh hoa vàng trên cỏ xanh, một bóng người nằm đó.

20 Feb 2011

Tự kết liễu mình để thấy tự do?



Nghiệt ngã đến cùng cực.
Những ý nghĩ hơn thua đen tối bám riết.
Phần xấu xa nhất, đen tối nhất trong chính bản ngã của mình.
Để vượt qua nó, phải kết liễu nó hay sao?

Ánh sáng của tự do
Ánh sáng của sự hoàn hảo
Ánh sáng của lòng tin

Nặng nề và đắt giá vậy sao?

Trái tim ơi...
Bình yên nhé!

P.S: tìm một sự hoàn hảo giữa những điều không hoàn hảo.

11 Feb 2011

Yêu lại từ đầu


[Có lẽ - Jera Le]

Có lẽ vì nhiều quá lạnh lùng đời nên ta cần lắm một vòng tay
để siết chặt nhau trong những đêm dài không ngủ
cho cơn mộng mị ngỡ là không bao giờ đủ
cũng sẽ khép lại khi bình minh đánh thức bằng nụ hôn nồng...

Có lẽ tại ông Trời khéo dệt một sợi chỉ hồng
nối trái tim ta vào trái tim người bằng liên kết vô hình, nhưng bền chặt
nên qua hết mấy bận bão giông, bao mùa nước mắt
ta vẫn mở cửa vườn xưa tha thiết đón bước chân người...

Có lẽ sau vô số hoài nghi, tuyệt vọng, những nỗi đau không lời
bàng hoàng nhận ra bài thơ nào ta viết cũng vẹn nguyên hình bóng người trong đó
dẫu đã xa nhau, đã dặn lòng từ bỏ
nhưng thực tâm mãi chỉ day dứt vì một ánh mắt hôm nào...

Có lẽ dù chưa bao giờ được nếm trọn vẹn những hương vị ngọt ngào
nhưng vẫn tin cuộc đời bao dung sẽ không đành lòng bạc bẽo
cùng nhau thắp lại ngọn lửa từ tro tàn lạnh lẽo
quay lại từ nơi bắt đầu, sẽ có thể bước xa hơn?

Có lẽ không thể đoán trước kết cục nào ở cuối con đường
nhưng hạnh phúc chính là trong mỗi dấu chân ta đang cùng sánh bước
cho nhau thêm niềm tin, bỏ qua những thường tình mất - được
có đau lần nữa thì cũng vẫn biết ơn những thứ đã từng!

Có lẽ phải tin rằng số phận đã mang ta lại về gần
và thương yêu vốn dĩ là một câu chuyện kỳ lạ
có ai biết được mình sẽ phải nợ phải duyên với chỉ một giữa triệu người xa lạ
để sau biết bao kết thúc, vẫn cho nhau một lần nữa bắt đầu?!

9 Feb 2011

9.2.2011: yêu thương quay về

Tại sao chúng ta chia tay?


Tại sao chúng ta lại chia tay, hẳn anh cũng hiểu điều em muốn hỏi. Nhưng vì, do bản tính thích im lặng nên chẳng bao giờ anh chịu nói ra. Khi còn bên nhau, anh thường bảo là anh sẽ không nói mà để tự em hiểu. Đến giờ phút này, khi chúng ta đã xa nhau được 5 tháng 15 ngày thì em vẫn không thể hiểu được, ta xa nhau vì điều gì.

Tình yêu sẽ hạnh phúc hơn nếu nó không là gánh nặng. Em đã từng bảo, không bao giờ em nói với anh rằng em xa anh vì em yêu anh. Yêu anh, em không bao giờ phải xa anh. Mà, em chỉ xa anh khi anh không còn yêu em nữa. Thời điểm đó, đã đến, cách đây 6 tháng. Em cảm nhận được gánh nặng mà em mang đến cho anh.  Em không đành lòng nhìn thấy người đàn ông em yêu cảm thấy áp lực vì có em bên cạnh. Em không thể buộc người đàn ông em yêu mãi mãi bên cạnh em khi trái tim người đó không còn dành cho em nữa. Em phải buông, dù rằng, đôi tay em chới với, nhưng em vẫn phải buông.

Đôi khi em giả vờ hạnh phúc, em giả vờ vui vẻ, để người đàn ông em yêu cảm thấy nhẹ lòng. Ừ, chỉ cần anh thấy vui.

Em yêu anh, nên những bước đường anh đi, em đều biết. Nhưng biết chỉ để biết mà thôi. Em không còn quan tâm được nữa. Em không còn có thể khuyên răn hay chia sẻ được gì. Em chỉ biết dằn nén nỗi đau của mình khi thấy rõ mười mươi rằng anh đang lạc lối, nhưng em không thể anh à. Con tim em đau, nước mắt em rơi, gấp vạn lần.

Giữa chúng ta vẫn còn khuyết trong nhau nhiều quá. Có thể là đã từng có suy nghĩ sẽ bù khuyết cho nhau, nhưng đến khi sự việc diễn ra, không ai muốn bù vào điểm khuyết, lại cảm thấy chông chênh và nghi vấn về con người mà mình sẽ chọn làm bạn suốt cuộc đời này.

Em cười suốt cả ngày để dành nước mắt chảy vào đêm.

Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã từng mang đến cho em một mùa xuân đầy nước mắt nhưng hạnh phúc. Những giọt nước mắt của nhớ thương, những giọt nước mắt của sầu tủi, và cả những giọt nước mắt bùi ngùi hạnh phúc khi ta gặp lại nhau.

Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã từng mang đến cho em những nụ cười. Cảm ơn anh đã từng mang đến cho em cảm giác của một gia đình, cảm ơn anh nhiều lắm.

Thì, chắc là, tình yêu của chúng ta đã không đủ lớn, để có thể níu kéo cuộc đời nhau.

Anh hãy ráng sống cho hạnh phúc và vui vẻ.

20 Jan 2011

Nước mắt thiên thần

Ở trên thiên đường nào cũng có những đám mây
chỉ đơn giản vì những thiên thần cũng cần bước chân vào bóng mát
họ cũng có nỗi đau vì trao đi quá nhiều hạnh phúc
và những niềm cô đơn đã tạc riêng cho họ một đôi cánh
để suốt đời chỉ có thể khóc trong một cuộc đời bày sẵn những lấp lánh
mà ai biết được đâu?

13 Jan 2011

Những điều bỏ lại

Em bỏ lại những lãng quên cho mùa xuân vừa đến. Những lãng quên dẫu có kết thành mây thành gió, thì cũng sẽ nhẹ nhàng trôi.

Em bỏ lại những con đường đã từng đưa về miền ký ức xa xôi, nơi đó có nụ cười và đong đầy nước mắt, những giọt nước mắt hạnh phúc lẫn thương đau.

Em bỏ lại những niềm đau, phía sau khờ dại, để bước chân đi không còn chếnh choáng những nỗi buồn.

Em bỏ lại những giọt mưa tuôn, hòa trong lòng nỗi nhớ, về những con đường ngày xưa ta thơ thẩn, vờn qua.

Em bỏ lại những gì đã qua, ký ức đã nhạt nhòa theo năm tháng, dẫu còn vươn một chút buồn chớp nhoáng, thì cũng là dĩ vãng mà thôi.

Em bỏ lại chút tình mồ côi, trong những đêm đông cần vòng tay ấm, giấc mơ con không nhuốm những muộn phiền.

Em bỏ lại chút hồn nhiên, đã đánh rơi từ những mùa trăng thuở trước, đêm về một mình lẻ bước, nhặt nhạnh mảnh hồn rơi.

Em bỏ lại những chơi vơi...
Em bỏ lại những lỡ lầm ngày cũ, trôi xa...