7 May 2009

Bức thư tình đầu tiên

vì em còn yêu!
Anh,
ta yêu nhau bao lâu?
ta cưới nhau bao lâu?

Sau khi chia tay người yêu cũ, em gặp anh trong một ngày định mệnh tháng 6, một tháng 6 mưa phùn...

Em quen anh nhờ mai mối, ta nên duyên nhờ ông tơ bà nguyệt.

Sau hai tháng hẹn hò và tìm hiểu, cuối cùng ta đã nên duyên. Đám hỏi và đám cưới được tổ chức chóng vánh, nhưng rình rang, làm em cũng có chút nở mày nở mặt, dù rằng, người mừng nhất là mẹ của anh và của em.

Trải qua bao tháng ngày đau khổ bên anh, em cảm nhận được vị đắng của tình yêu và vị ngọt của hạnh phúc, dù thời gian hạnh phúc của hai ta cũng chẳng được là bao.

Sau một khoảng thời gian anh ở rể, cuối cùng thì em cũng phải khăn gói đi làm dâu. Nỗi lo lắng của người con gái lần đầu bước chân về nhà chồng, anh có hay? Biết bao tủi nhục, biết bao đắng cay mà em phải chịu đựng. Em đang được đào tạo để trở thành super con dâu theo ý mẹ.

Chỉ ngặt một điều, chồng em, em không có quyền chăm sóc. Chồng em, em không có quyền yêu. Mỗi khi gần chồng, em phải xin phép mẹ, xin phép dì và những bà chị chồng không-cần-biết-em-là-ai. [Lời bài hát người ta hay đến thế mà sao giờ vận vào em nghe sao chua xót, đắng cay...]. Thậm chí cần phải có sự chấp thuận của mẹ chồng, dì chồng và mấy bà chị chồng thì em mới được phép gần chồng. Dần dần, em như cái bóng đi bên cạnh cuộc đời anh, một cái bóng có cũng được mà không có cũng không sao, một cái bóng vô hồn, vô thức, vô cảm sống như thân tầm gửi.

Anh,
hơn 6 tháng qua
ta gần nhau được mấy bận?
anh sung sướng được mấy lần?

Anh,
cũng có thể một ngày nào đó
em sẽ là người ra đi
để anh đi tìm hạnh phúc mới

có một thứ tình yêu
gọi là
buông tay...
em sẽ không níu kéo
em sẽ không cản trở
nhưng
anh à,
vì em vẫn còn yêu
dù rằng
tình dục không thỏa mãn
[câu này em chôm của người khác!]
nên
em vẫn chưa thể
xa anh...

[có thể em sẽ còn viết tiếp bức thư tình thứ hai, thứ ba hay thứ n cho anh, nếu em vẫn chưa "thỏa mãn"]

No comments:

Post a Comment