Ngồi bấm đốt tay
mới giật mình
6 năm rồi
đằng đẵng 6 năm rồi
nhớ hồi đó
hai đứa chơ bơ, mới bước vào đời
cũng may, đường đời thẳng lối
chưa [chứ không phải là không] một vết thương vì đâm
mùng 5 tháng 5, lũ bạn kéo xuống Nhơn Trạch
chạy kiếm vườn trái cây
mà ta nói năm đó, trái cây thất mùa, nên chẳng có vườn nào có trái
vậy là, dụ dỗ tụi nó đi ăn thịt nai - nai Nhơn Trạch => cầy tơ 7 món.
ta nói, nghe chửi cho 1 trận
vậy mà dzui
năm nay, mùng 5 tháng 5
cũng mưa
cũng bánh ú
nhưng thiếu thịt chó
thiếu bạn bè...
No comments:
Post a Comment