31 Dec 2010

Những ngày cuối năm

Trời vẫn trong xanh một màu xanh mùa cũ, cuối năm rồi, mây cũng nhởn nhơ hơn. Nắng vẫn nhàn nhạt phả trên mái tóc, âm ấm đủ để vầng trán lấm tấm giọt mồ hôi. Gió vẫn mơn man là gió, phả nhẹ vào da, vào thịt, để em biết rằng, mùa tết lại sang.

Đêm, bước chân xuống nhà, thấy yên ấm lạ. Cảm giác giống như những ngày tết, mùi trầm hương hòa quyện trong mùi của gió xuân, thanh thản, lạ kỳ.

Rướn chân nhìn những bé mèo nằm mê mải ngủ, thấy cuộc đời còn lắm những phút an nhiên. Giá mà, em cũng được bình yên như thế.

Em nằm mơ phố, thấy thênh thang những ngọn đèn vàng, leo lét rọi xuống đường côi. Dòng xe qua lại dường như chừng hối hả..

Đêm qua, em nằm mơ, một giấc mơ em biết là không bao giờ có thật, không anh.

Những ngày cuối năm, em cuộn mình trong chăn ấm, cảm thấy lòng trống trải nhưng an.

Cuối năm rồi, chờ năm mới, sẽ sang.

26 Dec 2010

Silent night

Đã sắp bước qua một năm mới

Nếu như năm ngoái mình chờ đợi biết bao nhiêu [vì có nhiều điều mới mẻ dự tính sẽ xảy ra, nhưng cuối cùng đã không thể diễn ra như ý muốn] thì năm nay mình bình thản bấy nhiêu. Không phải vì những nỗi buồn vẫn đeo mang mà thờ ơ với ngày tháng, mà là vì có lẽ mình đã quen chấp nhận những gì mà số phận đã sắp đặt. Giống như một kịch bản, khó có thể thay đổi theo ý mình vào phút chót. Mình đón nhận nó, như một lẽ hiển nhiên.

Năm nay đi coi bói hơi bị nhiều, không phải vì tin những điều nhảm nhí, mà thực sự là những điều "thầy" nói đều đã xảy ra. Thầy vừa phán con sắp có quà, thì y như rằng qua sáng hôm sau và lai rai đến những ngày sau đó là cả một đống quà nó đập dzô trong mặt. Nhưng cái điều thầy nói sang năm con có chồng thì vẫn chả thấy đâu ;)). Thôi thì, chờ vậy.

Những ngày cuối cùng của năm cũ đã sắp trôi qua. Những gương mặt xưa, những nụ cười cũ, những ánh mắt quen cũng dần trở nên xa lạ. Biết sao được, thời gian.

Dòng đời vẫn hối hả những nhịp chảy không ngừng nghỉ. Năm mới sang, lại sẽ khởi đầu những điều thật mới. Viết tiếp giấc mộng mười năm, dù biết sẽ lắm gian nan.

Thì thôi, cứ tận thưởng những thời khắc của năm cũ, một năm sao Kế Đô chiếu xuống mạng mình.

P.S: Đã tìm được người mình yêu nhất. Chỉ là chưa thể tìm được người sẽ cùng mình đi đến hết cuộc đời.

14 Dec 2010

Ai đó đang chờ anh ngoài kia

Đến phút cuối cùng có thay đổi được đâu anh
khi tình yêu đã đến hồi kết thúc
hai trái tim yêu đã không còn thổn thức
vì nhau

đôi khi em tự hỏi vì sao
khi tình yêu bay xa không cách nào giữ lại
thì mới quay về nơi xa ngái
tạ tội cùng thời gian?

đôi khi em tự hỏi vì sao
khi ánh mắt đã rời xa, và vòng tay hun hút
mới có thể nhớ về hơi ấm trong nhau

6 Dec 2010

thoảng nghe trong gió thoáng hương trầm

Thật đáng thương khi ta không có nổi một giấc mơ

khi chưa có một cái gì đó trong tay, ta cứ cố gắng để có được nó bằng mọi giá

khi sắp có rồi, thì sự cố gắng đó còn tăng lên gấp bội phần, máu tim như đang dồn hết cho từng noron trong não

khi đã có rồi, thì ta vỡ òa hạnh phúc trong tíc tắc, cảm thấy mình cũng có một chút thành tựu, cho phép mình tự mãn, một vài giây

và sau đó là một khoảng dài của lặng im và trì trệ

ta phải làm gì tiếp theo

mục tiêu tiếp theo là gì

hoàn thành mục tiêu đó sẽ làm gì tiếpcứ thế, lẩn quẩn xoay tròn

nhưng còn hạnh phúc hơn nhiều với những người không thể có nổi một giấc mơ

---

mình đang mơ về một gia đình

mình đang muốn có một gia đình, một gia đình nhỏ của riêng mình, do chính mình kiến tạo. Lúc đầu, có thể nó nhỏ bé, có thể nó bấp bênh, nhưng những viên gạch đầu tiên do chính bàn tay mình xây dựng, sẽ quý giá hơn nhiều.

mục tiêu trước mắt là tìm cho được người sẽ cùng xây nhà với mình. Trải qua dù chỉ mới một cuộc tình, chưa đủ tròn năm, nhưng mình cũng đã hiểu thế nào là tình yêu, thế nào là mơ tưởng. Vậy nên, người cùng mình xây nhà không cần là người mình phải yêu hoặc yêu mình sâu sắc, chỉ cần người đó có thiện chí cùng mình xây và giữ một ngôi nhà. Ô LÔ, CÓ AI KHÔNG? Đôi khi để có một người cha tốt cho những đứa con của mình, thì đâu nhất thiết phải chọn người yêu mình hay mình yêu sâu sắc, đúng không nhỉ?

mục tiêu tiếp theo là phải xây dựng được và giữ được căn nhà đó khỏi đổ vỡ.

mục tiêu tiếp theo là tạo ra Hải Nguyên và An Nhiên.

mục tiêu tiếp theo là nuôi dạy các con nên người.

mục tiêu tiếp theo là có thể kỉ niệm 25 năm ngày cưới.

rất rất nhiều những mục tiêu đặt ra trước mắt đang cần đạt tới.

và rất nhiều việc cần phải làm cho giấc mơ ngôi nhà này thành sự thật

trước đây mình hạn định 3 năm, giờ sẽ cố gắng rút ngắn thời gian để năm 2011 giấc mơ có thể thành sự thật, biết đâu được, đâu ai đánh thuế giấc mơ và chỉ đáng tiếc khi chưa nỗ lực hết mình.

P.S: chẳng hiểu tại sao mình nhảm

4 Dec 2010

Ngày hôm qua


Hôm qua đúng thật một năm
Ngày mà .. , bây giờ xa xăm

Ngày hôm qua qua rồi
Ngoái đầu nhìn lại, chỉ một chút thôi, rồi đi tiếp.
Ngày hôm qua, mình đâu nghĩ là sẽ có ngày hôm nay
Ngày hôm qua, mình đâu nghĩ là ngày hôm nay sẽ như thế

Ngày hôm qua đã thực sự qua rồi
Sau hoàng hôn của ngày hôm nay
Thì ngày mai sẽ lại là những bình minh...

3 Dec 2010

hai trái tim không cùng nhịp đập

hai trái tim mình chưa bao giờ cùng nhịp đập đâu anh
khi hai mái đầu xanh vẫn còn vô tư nhìn về một mái nhà nho nhỏ
có hai con người và tiếng trẻ bi bô

hai trái tim mình chưa bao giờ cùng nhịp đập đâu anh
khi anh thích bầu trời xanh mà em thì cứ nhìn thấy màu mây xám
đang len lỏi giữa cuộc tình

hai trái tim mình chưa bao giờ cùng nhịp đập đâu anh
khi em sống bằng niềm tin còn anh mãi chìm vào miền kí ức
đáng buồn là, nơi đó, chẳng có em

Để đến khi chuyện tình yêu thay đổi | Ta quay về tạ lỗi với thời gian

29 Nov 2010

[đừng buộc chặt con tim vào những niềm riêng]


Tết coi Những nụ hôn rực rỡ, đã rất thích câu này. Ừh, đừng buộc chặt con tim vào những niềm riêng. Ai cũng có một ốc đảo của và ai cũng có cái giếng riêng của mình. Khi lên khỏi miệng giếng, thì đừng buộc chặt con tim mãi vào những niềm riêng.

Con bạn đi du học cách xa nửa vòng trái đất gọi điện về hỏi thăm đủ thứ chuyện. Mình xin lỗi nó, vì trước đây đã không hiểu được nỗi đau mà nó gánh chịu. Có biết yêu đâu mà, nên nhìn mọi thứ đơn giản lắm. Tới chừng, trải qua một lần vỡ tan, mới biết và cảm nhận được, nỗi đau nó hình thù như thế nào. Dù rằng luôn tự an ủi mình, đó chỉ là từ bỏ một thói quen. Thì trái tim mà, máu thịt mà, đâu dễ nói buông là buông cho được. Dù, khi sợi dây đã đứt thì chẳng cách nào mà nối lại.

Trốn chạy, chi bằng đối diện với thực tế của bản thân mình. Chỉ đi xuyên qua nỗi đau, mới biết được hình thù nỗi đau nó ra sao. Và chỉ đi qua nó, mới có thể vượt qua nó được.

Mình vẫn đang từng bước đi qua chính nỗi đau của mình. Từng bước tháo những mảnh vỡ trong tim ra, lau chùi và ghép lại. Dẫu gì, mỗi mảnh vỡ vẫn là kí ức, mà, kí ức thì vẫn vẹn nguyên và luôn bất tận. Mình trân trọng nó, trân trọng từng mảnh vỡ trong tim.

Buông tay nhẹ nhàng nhưng trái tim vẫn nhói lên những cung bậc của đau thương. Mình không chối bỏ là mình đã đau, đã rất đau và có một chút mất cân bằng. Trên con đường đầu tiên đến với một trái tim, mình đã ngã. Và ngã thì, phải đau. Mình vẫn chưa đứng dậy, vẫn chưa thể đứng dậy sau cú ngã đó. Mình nằm đây, dưới mặt đất này, nhìn bầu trời đầy nắng. Trời trong quá, mây xanh quá. Vết thương tấy máu nhưng mình vẫn sẽ mỉm cười. Đã từng, có nhiều người muốn nhìn thấy mình cười, và vui vì điều đó.

Dẫu rằng mình cảm thấy yên tâm, rất yên tâm, sau những chuyện đã biết và đang biết, nhưng trái tim vẫn cứ đau những nhịp cũ không rời. Từng mảnh kí ức xoay tròn trước mặt, hư không. Chẳng dám với tay vào nó, vì sợ nó sẽ vỡ tan thành khói. Cứ để đó, như một dấu tích của thời gian.

Đôi khi, đã từng nghĩ là sẽ nói rất nhiều điều, đã từng muốn là sẽ nói rất nhiều điều, nhưng cuối cùng đã quyết định im lặng. Im lặng trước mọi thứ. Im lặng trước mọi người. Thời gian, không bao giờ là câu trả lời cho những thắc mắc. Bởi khi thời gian trôi qua, nó đã mang theo những điều mà con người cần biết. Mình, không muốn làm ai đau thêm, bởi chính mình đang phải dò dẫm từng bước mà đi xuyên qua nó. Gai nhọn, không đâm vào chân, không cứa vào da thịt, mà đâm vào tim, mà cứa vào lòng.

Trải qua những thăng trầm, trải qua những đớn đau, tuy vẫn cảm thấy ấm áp vì mình còn một mái nhà để đi về, còn có những người bên cạnh yêu thương nhưng đông về trong lòng vẫn lạnh, hình như là mảnh vỡ lại sắp rơi ra.

Dạo gần đây, nhớ rất rõ về những đoạn thời gian, nhớ rất rõ về mọi thứ đã xảy ra. Xem lại những điều xưa cũ, cảm giác như mới vừa xảy ra trong tích tắc, nóng hôi hổi và đau âm ỉ.

Vẫn đang tìm kiếm nhưng không hy vọng, vì sợ sẽ thất vọng. Nên cứ tìm, phải duyên thì ngàn dặm cũng sẽ gặp nhau... Ừh thì cứ tin, tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau, dù có muộn.

[chiều, anh đồng nghiệp qua hỏi, dạo này em không viết blog nữa àh? Mình chỉ cười và im lặng. Em viết nhiều lắm nhưng em đã tắt thông báo có blog mới trên yahoo mất rồi, lâu lâu nó điên thì nó hiện, còn nó không điên, thì im lìm như em hiện tại]

29.11.2010

18 Nov 2010

đừng

chuyện đã qua rồi, nhắc lại làm chi
nếu không thể tiếp tục với nhau, thì hãy xem như là hoài niệm
miền ký ức vời xa, thì cứ coi như là giấc mộng
thoáng chốc qua rồi

gợi lại làm chi những dĩ vãng xa xôi
bởi dù có dù không những sợi dây ký ức vẫn đan với nhau bằng máu
dẫu con tim đã quen với nhiều lần nứt rạn
nhưng vẫn còn cảm giác của cơn đau

dẫu biết rằng buộc phải xa nhau
thì chấp nhận, bởi đó là con đường đã chọn
dù bước bấp bênh hay đi trên gai nhọn
thì cũng đã đi rồi

gợi làm gì những kí ức đã xa xôi

10 Nov 2010

Vết xước cánh thiên thần

Như cái cách mà cô xuất hiện bên cạnh anh, ngay khi, àh, ngay khi anh đang co ro góc tối. Góc tối đó quấn chặt lấy anh như những vòi bạch tuộc. Nó riết lấy cổ anh, bóp nghẹn trái tim anh, bao vây từng nơron trong não. Anh chấp chới. Anh vùng vẫy giữa không gian chật chội. Trong chính trái tim mình.

Và cô đến. Anh không rõ tại sao cô đến bên anh. Chỉ có cô hiểu rõ. Chính anh, phải, chính anh, trong cơn chấp chới vô vọng đó, bàn tay anh  đã vô tình chạm tới cô. Đúng hơn là chạm tới đôi cánh của cô. Đôi cánh thiên thần.

Bản thân cô chưa bao giờ nhận ra được mình khác biệt. Cho tới khi Thượng đế buộc cô phải rời xa anh. Bởi, thời gian đã hết.

Khi nhìn thấy anh, khi ánh mắt cô chạm vào đáy mắt của anh, cô biết, mình phải ở lại ngay lúc này. Ngay lúc này chứ không là một lúc nào khác. Bởi, đó là số phận của cô.

Và rồi, cô hết vai. Giống như những vở kịch, thiên thần luôn xuất hiện trong một vài khoảnh khắc, khi nhân vật chính cần nhất. Rồi thôi. Cô hết vai. Đã hết đất diễn dành cho cô. Đã hết lời thoại dành cho cô. Đã hết thời hạn dành cho cô. Cô phải rời xa sân khấu, dành phần đó cho một người khác, tiếp tục song hành cùng anh, cho đến khi, cho đến khi vở kịch hạ màn với một kết thúc có hậu nhất.

Trước khi lùi về bức màn nhung sân khấu, cô đã cố để lại những ám hiệu, để giúp anh, người diễn viên chính, thấy được người sẽ tiếp tục với vở diễn của mình. Và, khi đã hết vai. Cô lùi vào cánh gà sân khấu.

Và cô tin, số phận là vị đạo diễn tài ba nhất. Khi ông đã cắt vai, thì đó là lúc thiên thần đã hết hạn kỳ. Và, đạo diễn luôn có lý do của riêng mình cho một vai diễn, dù nhỏ nhất.

Trên cánh thiên thần có vết xước. Mỗi khi thiên thần xuất hiện và lùi vào sân khấu, vết xước sẽ hiện ra. Cánh thiên thần nào mà chẳng có vết xước. Chỉ là, do khéo hóa trang thôi.

9 Nov 2010

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì những buồn vui có chăng sẽ mãi là kỉ niệm
khi trái tim vẫn thổn thức rung lên những nhịp đập bình thường

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì một thoáng bình yên khi nghĩ rằng ở nơi nào đó
một người đang ngắm những vì sao và người kia nhăn nhó
vì sao nào là của ta?

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì là người ra đi hay là người ở lại
ở một nơi gần hơn hay xa ngái
có khác gì nhau?

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì những khổ đau cũng trở thành quá vãng
những điều mà một thời nghĩ rằng mình chai sạn
cũng sẽ dần trôi qua

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì ngày sẽ lại qua
những cơn mưa dù dai dẳng nhưng rồi cũng tạnh
dù sau đó có là những cơn giông

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì có gì khó không?
khi người này vẫn biết người kia đang sống
dù đã thuộc về hai con đường

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
thì mọi buồn đau sẽ qua thôi
bởi đâu có gì là bất biến
khi cuộc đời luôn xê dịch
cho hai nửa tìm nhau

chỉ cần được sống dưới cùng một bầu trời
có lẽ rằng, sẽ bớt khổ đau...

4 Nov 2010

27.

đang bước dần về phía 30. vững tin. đi tiếp. hôm nay vui. có hoa. có quà. có nhiều lời chúc. có nhiều nụ cười. có món quà vô giá của ba mẹ.

được sống đã là hạnh phúc. được sống trong yêu thương lại càng là hạnh phúc vô bờ.

tks đứa đã thức suốt đêm qua, cùng chia sẻ niềm vui.

tks đứa dù máy tính hư vẫn tìm mọi cách để chúc mừng sinh nhật.

tks đứa dù rất buồn ngủ vẫn cố gắng thức tới lúc 0h để chat dòng chúc đầu tiên.

tks người gửi tin nhắn đầu tiên.

tks người gửi tin nhắn cuối cùng.

tks tất cả.

@người tặng hoa: tks. nhưng Tụt không thích hoa lys ^^

1 Nov 2010

Những người không thể quên

[cho những người từng đi qua cuộc đời tôi]

Là cô, người đã truyền cho con cảm hứng khi bắt đầu cầm viết, người đã dạy con, chọn chồng cao hơn 1 cái đầu, người đã giúp con cảm thụ những tinh túy của văn chương.

Là thầy, người đã chịu đựng những "cơn thịnh nộ" bồng bột của con mà vẫn hoài im lặng, người đã âm thầm rèn giũa tính cao ngạo của con bằng sức chịu đựng nhẫn nại của mình.

Là thầy, người đã giúp con thêm yêu nghề báo, người đã share cho con chai pepsi chanh với số tiền nhuận bút ít ỏi cho cuốn sách vừa xuất bản - Kim Dung giữa đời tôi.

 Là cô, người đã cho con biết rằng, khả năng của con cao hơn mình tưởng, người đã cho con thấy, cái bằng đại học con đang có trong tay không chỉ là mảnh giấy lót đường.

 Là a.n.h, bầu trời cao rộng mà không bao giờ em nghĩ mình có thể với tới, người luôn là điểm tựa để em có thể vươn tới những vì sao.

 Là người, đã mang đến khổ đau nhiều hơn hạnh phúc, đã mang đến nước mắt nhiều hơn nụ cười, nhưng em vẫn cảm ơn sự xuất hiện của người trong cuộc đời em.

 Là những người anh, luôn đến trong những lúc đứa em gái cứng đầu này cần nhất.

 Là những người bạn, luôn im lặng khi cần thiết, luôn xuất hiện khi cần thiết. 

Là hai đấng sinh thành, tận tụy và chung thủy, luôn bên cạnh con bất kể đêm ngày, bất chấp thời gian và chẳng cần đáp trả.


Cảm ơn ba mẹ, vì đã mang con đến cuộc đời này.

31 Oct 2010

Tạm biệt tháng 10

Tự bao giờ em bắt đầu cảm thấy tháng 10 đẹp, dù rằng những năm gần đây, tháng 10 luôn là những tháng làm tim em tan nát. Dẫu sao, em cũng thích tháng 10.

Ngày cuối cùng của tháng 10, trôi qua thật khẽ. Tháng 11 về len lén như cô gái xuân thì e ấp, cùng với gió mùa lạnh buốt tâm can [bắt đầu sến rồi đấy]

Những ngày cuối tháng 10, những vòng xe chạy giữa Sài thành. Cơ hồ là gió, cơ hồ là mưa.

Cũng nửa tháng rồi em chưa vòng xe ra Sài Gòn giữa đêm.
Cũng nửa tháng rồi em chưa ngắm lại ngọn đèn đường mỗi tối.

Những ngày cuối tháng 10 em bận rộn, chộn rộn với những lo toan...

Tháng 11 đã về. Em chờ tháng 12. Em chờ tháng 1. Em chờ tháng 2. Em chờ tháng 3. Em chờ tháng 4... Em chờ tháng trọng đại của đời mình.

23 Oct 2010

Gửi anh, người sẽ là chồng

ở cái tuổi gần đất xa trời như thế này, em chẳng còn mơ mộng hão
vấp ngã một lần, em đứng dậy và đi tiếp cuộc đời mình, dẫu rằng, em vẫn luôn cảm thấy mình là kẻ gây nên tội
em rút kinh nghiệm cho lần sau.

có thể có ai đó nói em vô tình, lạnh nhạt
nhưng em vẫn là em, vẫn sống trọn trái tim mình
em đã sống trọn và em không hối tiếc, chỉ luôn cảm thấy ray rứt vì tội lỗi của mình
nếu như, em hiểu chuyện sớm hơn

[viết vẫn chưa xong]

27 Sept 2010

Những ngày mưa tháng 9


Cũng sắp qua rồi những ngày tháng 9, khi lá vàng chẳng còn lưa thưa lìa khỏi thân cây.

Nhớ năm nào, ngồi trước cổng bệnh viện Nhi Đồng 2, nhìn những trái sao xoay tít tắp, nheo mắt ngó theo cơn gió vô tình thổi vội cánh sao rơi.
Nhớ năm nào, những chiếc lá vàng rơi nhẹ vương lên tóc ướt, chẳng kịp xuyến xao vì mùa thi đã đến, rất gần.

Những ngày tháng 9 cũng sắp qua, mang theo những cơn mưa cuối cùng của mùa hạ vắng.

Những ngày cuối năm tất bật đã sắp ùa về.

Khi chờ đợi thì thời gian trôi chậm lắm, nhưng khi vô tình, thì thời gian lại lướt vụt qua nhanh

Ờ thì, cũng sắp

P.S: Cũng lâu rồi, bỏ quên thói quen lảm nhảm thế này.

không là gió, chẳng là mây | chỉ là ngọn cỏ đong đầy nhớ thương | không là nắng, chẳng là sương | chỉ là hạt cát bên đường, thế thôi

14 Sept 2010

Tự khúc đêm - Yoga 2

Cô nằm dưới nền gỗ, Yên lặng. Lắng nghe. Tiếng nhạc vẫn du dương, đưa cô về miền viễn thức. Cô thấy...

Trong đêm tối vô cùng, ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn đường, le lét. Con đường tịnh không một bóng người. Hàng cây đã ngủ tự khi nào. Gió mơn man vuốt lên mái tóc.

Đôi tình nhân dìu nhau đi giữa trời đêm. Ánh mắt họ rạng ngời niềm hạnh phúc. Lâu lâu họ trao nhau bằng ánh mắt ngập tràn yêu thương. Cô lại gặp chị. Chẳng hiểu sao, mỗi khi bước vào miền vô thức của chính mình, cô lại gặp chị. Chị đã ám ảnh cô trọn một kiếp người.

Nụ cười của chị vẫn đẹp, như cái cách chị cười giữa đồng hoa cải. Hạnh phúc và an nhiên. Cô yêu nụ cười này biết mấy. Cô cảm thấy nhẹ lòng khi thấy chị cười...

Họ đã-không-nhìn-thấy-cô. Phải. Họ đã không nhìn thấy cô. Họ bước-qua-cô, như thể cô-vô-hình.

Thì, vốn cô-vô-hình. Đây là miền viễn thức của cô cơ mà. Sao họ có thể nhìn thấy cô được? Cô nhẹ mỉm cười, cảm thấy vui thích vì phát hiện của mình.

Như đứng trước một màn ảnh lớn, cô có thể nhìn thấy họ, nhưng họ thì không.

Giữa đêm tối lạnh lẽo của những ngày cuối năm, lòng cô chợt ấm. Cô quay người, nụ cười vẫn nở trên môi...

13.9.2010

Ở rất gần bầu trời - Yoga 3

Đang ở rất gần bầu trời...

Cô dang tay như hình dáng của một chú chim chuẩn bị tung cánh liệng. Ngẩng mặt ngước lên bầu trời đầy mây sáng và nắng rợp, cô có cảm giác, mình đang rất gần bầu trời, gần lắm, tựa một tầm tay với.

Mây ôm ấp cô, vuốt ve bầu má, vuốt ve mái tóc, vuốt ve cả thân thể cô đang chao liệng. Cô cảm thấy mình, nhẹ tênh.

Từ từ, người cô không còn nghiêng nữa, thẳng đứng. Hai cánh tay cô không còn dang rộng nữa, mà có thể ngọ nguậy thoải mái. Cảm giác, trên vai cô đang có đôi cánh đập.

Lẽ nào, cô là thiên thần?

Cô nhìn một lượt. Quanh cô vẫn là những làn mây trắng ấm áp. Nhìn xa thêm một chút, là hình ảnh của những người đang tìm thấy nhau. Họ, đã tìm thấy nhau. Cô ngỡ ngàng như một giấc mơ. Hóa ra, những gì cô ngỡ mình đang mơ, lại là sự thật. Họ đã thật sự tìm thấy nhau.

Cô đã hiểu. Cuối cùng cô đã hiểu. Những dòng kí ức bất tận chảy đều trong thớ não. Đó, đã từng là, sự thật. Ít ra, nó đã từng là sự thật. Ít ra, mọi chuyện đã xảy ra với cô, đã từng là sự thật.

Và hết hạn, thiên thần bay về trời.

Bầu trời, rất gần.

Giữa đồng hoa cải - Yoga 1

Cô khép hờ mắt. Hai tay buông dọc theo thân, bàn tay ngửa ra như cầu xin ban phước. Đặt nhẹ lưng xuống nền gỗ, cô lửng lơ. Điệu nhạc nhẹ vang trong phòng kín, dặt dìu. Cô nghe thấy tiếng cười. Cô nhìn thấy nụ cười và ánh mặt ngập tràn hạnh phúc.

Chị cười đẹp lắm. Hãy cười nhiều một chút.

Giữa thảm hoa vàng. Chị cười như thu hút hết ánh nắng vào gương mặt. Long lanh. Chiếc đầm hoa chị đang mặc trên người hòa lẫn trong đồng hoa cải. Đẹp lung linh.

Cô thấy chị, đưa tay nắm lấy tay của người đàn ông không rõ mặt. Ánh mắt chị trìu mến lạ thường. Chưa bao giờ cô thấy chị cười tươi như thế. Rạng ngời.

Rồi, cô thấy mình lơ lửng trên không. Bên dưới là 15 con người đang nằm nhắm mắt. Nhạc điệu vẫn du dương. Cô nhìn thấy mình, thanh thản. Cô lơ lửng trong một khoảng thời gian, rất nhanh rồi sau đó cô lại thấy thảm hoa vàng, với nụ cười vắt trong dưới nắng.

Cô nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười. Nhẹ buông.

7.9.2010

8 Sept 2010

Giáp năm

Còn mấy ngày nữa là giáp năm của ngoại.

Con không đi sinh nhật công ty, chỉ để về, nhìn ngoại.

Mẹ hỏi, con đi một mình hay là đi với...

Con cười, tụi con...

Thiệt tình chẳng biết phải nói với mẹ như thế nào. Chắc chơi trò nhắn tin cho ba, như lúc...

Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi [XD]

29 Aug 2010

Mất 1 người bạn

Mất 1 người bạn
cảm giác đau
như mất đi người yêu
cảm giác vỡ vụn
như mất đi người tình

Người yêu thì dễ kiếm
Người bạn thì khó tìm

Thôi thì

Tạm biệt bạn, sẽ không gặp lại, sẽ không liên lạc, sẽ như những cơn gió thoảng qua bờ lá.
Tạm biệt bạn, sẽ không là ký ức, sẽ không là kỉ niệm, sẽ như làn khói mỏng tan vào hư không.

Mất 1 người bạn
Có nghĩa là từ nay có một số điện thoại không bao giờ bấm
Có nghĩa là từ nay có một nick yahoo không bao giờ thấy sáng
Có nghĩa là từ nay có một tiếng nói cười không bao giờ nghe thấy
Có nghĩa là từ nay chẳng tìm được ánh mắt thân quen
Có nghĩa là từ nay, hai đường thẳng song song chẳng bao giờ gặp nhau ở vô cực
Có nghĩa là từ nay, trong ký ức của bạn sẽ mãi mãi chẳng có hình bóng của tôi
Có nghĩa là từ nay, trên con đường ngày xưa, bạn cứ bước tiếp với những người bạn mới
Có nghĩa là từ nay, tôi vẫn sống tiếp cuộc sống của tôi như chưa từng có bạn trên đời

Ở một nơi nào đó, bạn hãy cứ vui

ngàn lẻ một năm tình sử

14 Aug 2010

Người hỏi: vực thẳm ở đâu? Ta trả lời: vực thẳm ở dưới chân

Trở lại tìm nhau

Những giờ phút trước cái chết là những giờ phút đáng giá nhất. Tại sao chúng ta không quý từng giây phút mình đang sống, mà để đến khi sắp mất đi rồi mới cảm thấy đớn đau?

Ethan. 3 ngày. 72 giờ đồng hồ. Sống cho 1 ngày.

Vậy mà anh cũng chẳng thể thay đổi được số phận của chính mình, bởi chính anh là người đã tạo ra số phận đó...

3 Jul 2010

ai cũng có một cái giếng

trong suốt một thời gian dài, em chui rúc trong cái giếng của riêng mình, nhận lãnh những nỗi đau của trái tim
trong suốt một thời gian dài, giữa tối tăm của giếng khơi, em cố gắng soi rọi bản ngã của chính mình
trong suốt một thời gian dài, em cố gắng tìm trong hư không những cảm giác, ham muốn và mơ tưởng của em

...

để rồi, cảm thấy mình thanh thản
vì, em đã tìm được hướng đi của riêng mình

con đường đó, dẫu có sai trái, dẫu có đắng cay hay thậm chí dẫu có đầy đau khổ, nhưng em đã thấy, đã đi và đang tới
hy vọng đằng kia có nắng.

không ai là một ốc đảo và ai cũng có cái giếng của riêng mình

Sao em còn buồn...?

Sao em còn buồn khi trời đổ cơn mưa
những mùa mưa đi qua đã nhòa dần theo kỉ niệm
buồn làm chi hỡi em

Sao em còn buồn khi giọt nắng chiều buông
không đủ sức ngăn cơn mưa vừa tới
em đưa tay - hẫng hụt bàn tay với
chờ đợi hạt mưa sa

sao em còn buồn khi bất chợt chiều qua
những cơn mưa trở mình trong một mùa gió thổi
con nắng vô tình con nắng chưa kịp tới
để mưa nhạt nhòa ướt lối em đi

sao em còn buồn khi mưa đến, nhiều khi
những giọt trầm bổng hòa theo điệu gió
góc trời chiều thoảng màu mây năm đó
ánh mắt em nhìn vào cõi mông lung

sao em còn buồn khi mái tóc nhẹ tung
giữa chiều tà, làn gió đùa kẽ lá
dòng xe qua có người còn đứng đó
chiều buông

sao em còn buồn khi nước mắt thôi tuôn
yêu là chết ở trong lòng không chỉ là một ít
ngoái nhìn đằng sau những giọt buồn chi chít
như những vì sao

sao em còn buồn khi vạt nắng hanh hao
rơi hoài trên ngõ vắng
trưa mùa hè không còn nhiều con nắng
phủ dày mái tóc em xanh

sao em còn buồn những ngày tháng không anh
để chợt nhận ra rằng em còn yêu quá đỗi
dẫu có nhiều hơn dỗi
trái tim vẫn nhịp nhàng những điệu rum-ba

sao em còn buồn khi nhớ đến những câu ca
"hỡi tình là cái chi" sao cứ hoài trong dạ
để những tháng ngày trôi qua không một lời từ tạ
em soi mình vào đêm

sao em còn buồn những ngày tháng êm đềm
trôi qua rất nhanh và không dấu vết
chỉ mình em, ôm hoài lòng đêm vắng
mơ giấc nồng trong đêm trắng, vắng anh

26 May 2010

Chuyện chiếc gương bị vỡ

Chiếc gương đã vỡ đi rồi, sẽ có những vết nứt.

Chiếc gương khi chưa vỡ, người soi gương mỗi sáng, thấy mình trông xinh đẹp lạ. Rồi quày quả bước đi. Gương nằm lăn lóc trên bàn phấn, bụi đóng một lớp dày mà người chẳng hay. Gương chỉ dùng để soi thôi mà, người thấy mình đẹp là được.

Gương đã vỡ, chưa đến nỗi vụn nhưng trên thân cũng hằn lên vết nứt. Người soi gương mỗi sáng, lấy tay lau nhẹ phần nứt, xem chừng quý lắm. Người không còn vung gương như trước, nhẹ nhàng cầm gương lên, nhẹ nhàng soi, nhẹ nhàng chùi vào vết nứt. Người không muốn gương vỡ thêm lần nữa, bởi đây là chiếc gương đã theo người suốt nhiều năm.

Người chấp nhận nó, chiếc gương bị vỡ, như một phần không thể thiếu trong cuộc đời của người.

Vì chính nó, giúp người nhớ, thời điểm mà người làm vỡ gương người đã như thế nào. Người không muốn lặp lại sai lầm lần nữa.

Người soi mình vào vết nứt...

13 May 2010

Tìm trong ký ức


我与你 这一生 哪个可比
我与你 差一些 永远一起
邂逅时间场地 似连场好戏
要自何页说起

爱太重 深呼吸 欠缺空气
爱太美 轻轻的 却载不起
爱情来到时候 似明媚天气
它 走了 突然骤变雪落雨飞

如果可以恨你 全力痛恨你
连遇上亦要躲避
无非想(要)放下你 还是挂念你
谁又会及我伤悲
前 事最怕有人提起
就算怎么伸尽手臂
我们亦有一些距离 *

你太远 该怎么 说对不起
你太近 一转身 却己高飞
快 乐也许太短 似场流星雨
一眨眼 就如幻觉怕又记起

我情愿我狠心憎你
我还在记忆中找你

Cả cuộc đời này chẳng có gì so sánh được với chúng ta
Suýt chút nữa là chúng ta đã bên nhau, mãi mãi
nhưng những cuộc gặp gỡ vô tình giống như một vở diễn thật hay khiến ta xem mê mải

tình yêu quá nặng nề khiến chúng ta chẳng kịp trở tay
tình yêu quá đẹp và nhẹ nhàng khiến chúng ta cảm thấy mình không thể chạm tay vào nó
tình yêu đến như tiết trời mùa xuân chưa từng trải qua mưa qua gió
để khi nó đi rồi ta hụt hẫng như đất trời vừa nổi trận mưa to

Nếu có thể vì giận mà làm đau buồn nhau
thì ngay cả khi gặp mặt ta cũng cuối đầu né tránh
cho dù muốn buông xuôi để không còn cảm giác hờn ghen hay xa lánh
thì ta vẫn nhớ hoài ánh mắt, nụ cười, giọng nói, bàn tay

Ai có thể cùng ta chịu qua đắng cay này
Dĩ vãng ngày xưa ta đau buồn nên không muốn ai chạm đến
hãy cứ để quá khứ ngủ yên cho dù chúng ta có đi ngang đời nhau nữa
dù sao đó cũng là những cái thuộc về ngày xưa

chúng ta giờ đây đã có một khoảng cách khá xa
mà không cách nào kéo gần hơn được nữa
như những ngày xa xưa

người kia đã ở quá xa khiến ta không thể nào thốt nên lời xin lỗi
cho những bối rối của ngày qua
người kia ở quá gần khiến ta cảm giác như sắp bay xa
chỉ cần quay lưng là biến đi đâu mất
vô hình như chiếc bóng xa xăm
nhanh như vệt sao băng vừa vút qua bầu trời
chẳng kịp ngước nhìn chỉ còn vệt sáng
huyễn hoặc giữa đêm

đôi khi ta muốn nhẫn tâm để hận người kia quá đỗi
nhưng làm vậy chẳng được gì
khi ta vẫn tìm người trong kí ức xa xăm

12 May 2010

Gió và cát

Anh là gió và em là cát
Gió cuốn cát bay tận cuối chân trời

Anh là gió lãng du khắp chốn
chẳng dừng chân cho thỏa chí tang bồng
em là cát đợi chờ cơn gió đến
cuốn bay đi theo ngọn gió vô tình

Anh là gió và em là cát
lãng du nên e ngại đến bao lần
sợi tơ tình vì đâu mà đứt đoạn
lỡ duyên thề lệ đá hoen mi

Anh là gió nên cứ tìm cứ kiếm
mãi chưa ra nơi chốn để dừng
Anh là gió nên cứ đi cứ đến
vẫn ngại ngần chưa muốn dừng chân

Anh là gió hay vì anh hốt hoảng
Em bụi mờ hay ngốc nghếch ngây thơ
Vì yêu anh nên cứ chờ cứ đợi
Chẳng ngại gì lệ thấm đẫm đôi mi

11 May 2010

Vì ta vội vàng

Vì ta vội vàng nên tình yêu để lỡ
những phút giây nồng ấm yêu thương
vì ta vội vàng nên tình dẫu lỡ
vẫn chưa tròn duyên kiếp tơ vương

vì ta vội vàng nên nhịp cầu gẫy vỡ
lạnh đôi tay quên hơi ấm thuở nào
vì ta vội vàng nên tình xưa dẫu lỡ
vẫn khẽ khàng tìm gọi cố nhân ơi

vì ta vội vàng nên duyên tình lỡ dở
lặng lẽ đêm tìm kí ức xa xôi
vì ta vội vàng nên... tình yêu tắt thở
lại trở về một bóng đơn côi

Diệp Vấn

Rating:★★★
Category:Movies
Genre: Action & Adventure
Là câu chuyện về một phần đời của nhất đại tông sư Diệp Vấn (1892 – 1972) đã chấn dương võ thuật Trung Hoa với hơn hai triệu môn sinh. Ông là vị ân sư của ngôi sao võ thuật nổi tiếng thế giới Lý Tiểu Long. Diệp Vấn được xem là bật thầy võ thuật đầu tiên dạy môn Vịnh Xuân quyền một cách rộng rãi. Ông có câu nói khá nổi tiếng: “Kiếm thầy giỏi thật khó nhưng tìm trò giỏi còn khó hơn”.

Phim trường đặc sắc

Mở đầu bộ phim là khung cảnh tấp nập và náo nhiệt của khu chợ Đông Môn, tỉnh Quảng Đông. Mỗi cửa hiệu tại khu phố chợ Đông Môn được thiết kế rất thật. Tất cả đều dựa vào các hình mẫu thật vào thời bấy giờ. Từ những cửa hiệu cắt tóc, âu phục... đều toát lên vẻ sầm uất, nhộn nhịp của phố thị vào thật niên 1930. Chỉ cần đứng ngay giữa phố, khán giả cũng có thể cảm nhận được sự phồn hoa của những năm đầu thời kỳ dân quốc.

Cuối chợ Đông Môn là quảng trường võ quán, nơi tập trung các võ đường tại Phật Sơn. Khung cảnh thiết kế như muốn chứng minh vị thế quê hương võ thuật của Phật Sơn, Quảng Đông. Đây cũng chính là nơi Kim Sơn Trảo (Phàn Thiếu Hoàng đóng) thi triển liên hoàn cước. Tuy nhiên, khung cảnh phồn hoa này không tồn tại được lâu bởi chỉ hơn một tuần sau đã bị nhóm thiết kế mỹ thuật “thiêu rụi” để dựng tiếp cảnh đổ nát sau chiến tranh.

Phim trường thứ hai phải kể đến là nơi Kim Sơn Trảo đến thách đấu với Diệp Vấn (Chung Tử Đơn): nhà của vị tôn sư này. Dù bối cảnh diễn ra ở thập niên 1930, nhưng do Diệp Vấn xuất thân từ gia đình khá giả nên tất cả những cảnh trí trong nhà ông cũng rất trang trọng. Nhóm đạo cụ đã phải nghiên cứu kỹ lưỡng để làm ra những đồ vật tinh xảo vào thời đó.

Một phần không thể thiếu trong Diệp Vấn là lôi đài thi đấu. Đây chính là nơi thay đổi cả cuộc đời của Diệp Vấn. Nơi thực hiện cảnh quay này là một di tích văn hoá lịch sử có hàng trăm năm tuổi của Thượng Hải. Phải nhờ vào mối quan hệ và nhiều công sức bỏ ra, đoàn làm phim mới có thể thực hiện những cảnh quay đắt giá trên võ đài này. Cũng trên võ đài ấy, lầu đầu tiên khán giả có thể nhìn thấy uy lực thật sự của Vịnh Xuân quyền.

Phim trường chính của bộ phim và cũng là địa điểm quay đầu tiên khu thực hiện Diệp Vấn là một kho hàng Thượng Hải. Nhóm là phim đã cố gắng biến kho hàng hoang phế thành một xưởng bông vải thời những năm 1930. Xưởng bông vải Chấn Hoa này của Chu Thanh Tuyền (Nhậm Đạt Hoa), bạn thân của Diệp Vấn và đây chính là nơi đầu tiên Diệp Vấn chính thức dạy võ.

Phần lớn kinh phí đầu tư cho Diệp Vấn được sử dụng để thiết kế mô phỏng đường phố ở Phật Sơn vào những năm 1930 nhưng tổng kinh phí làm phim chỉ ở mức 100 triệu nhân dân tệ (gần 250 tỷ đồng) đã khiến nhiều người không tin. Đạo diễn Diệp Vỹ Tín giải thích “Một bộ phim hay không phải do số vốn đầu tư cao hay thấp. Chúng tôi chỉ dùng những vật liệu vừa phải cho các cảnh trí của phim”.

Vai diễn đặc sắc

Là một ngôi sao võ thuật Hồng Kông, Chung Tử Đơn (Donnie Yen) đã không để khán giả thất vọng trong những bộ phim mà anh tham gia diễn xuất. So với Giang Sơn Mỹ Nhân & Hoạ Bì, vai diễn của Chung Tử Đơn trong Diệp Vấn có nét khác lạ hơn với những nét diễn nội tâm. “Diệp Vấn là sư phụ Lý Tiểu Long, thần tượng của tôi. Phong cách võ thuật, quan niệm võ thuật và nhân sinh quan của Lý Tiểu Long có ảnh hưởng rất lớn bởi vị tôn sư này. Vì bộ phim Diệp Vấn, tôi đã bỏ thời gian để học Vịnh Xuân quyền”. Chung Tử Đơn tâm sự.

Xem phim, ngoài việc thưởng thức những màn võ thuật xuất sắc của Diệp Vấn, khán giả cũng có ấn tượng với những vai diễn còn lại. Sau vai một tay anh chị trong Xin đừng gác máy, khán giả yêu thích điện ảnh lại có dịp gặp lại Phàn Thiếu Hoàng, trong một vai phản diện: Km Sơn Trảo.

Nói về vai diễn của mình, Phàn Thiếu Hoàng cho biết, dù đây là vai phản diện, đẩy Diệp Vấn vào đường cùng, làm sơn tặc và cuối cùng bán đứng Diệp Vấn cho Nhật nhưng bản thân anh ta cũng có nổi khổ tâm riêng. “Kim Sơn Trảo cũng có gia đình ở Bắc Kinh. Anh cùng đàn em “Nam hạ” đến Phật Sơn cũng chỉ vì muốn tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn”, anh chia sẻ. Cũng nhờ vai diễn “rất ác” này mà Phàn Thiếu Hoàng nhận được đề cứ cho giải Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất của giải Kim Tượng năm nay.

Trong Diệp Vấn, khán giả có dịp thưởng thức tài nghệ của siêu mẫu Hồng Kông, Hùng Đại Lâm. Tuy đây là lần đầu tiên Hùng Đại Lâm dạo chơi trong điện ảnh nhưng vai Trương Vĩnh Thành, vợ Diệp Vấn của cô vẫn được đánh giá cao. Sơ với Lâm Chí Linh trong Đại chiến xích bích, diễn xuất của Hùng Đại Lâm được đạo diễn và khán giả chấp nhận hơn.

Phim không cần kỹ xảo

Sự thành công của Diệp Vấn không dựa vào những cảnh quay hoành tráng đầy khói lửa kiểu Hollywood mà sức cuốn hút của bộ phim nằm ở sự mộc mạc của nó. Đây là bộ phim không có chút kỹ xảo điện ảnh, toàn bộ các cảnh quay trong phim là những cảnh đánh đấm rất thật.

Với Diệp Vấn, Hồng Kim Bảo đóng vai trò của một nhà chỉ đạo võ thuật. Đạo diễn tiết lộ, lần này Hồng Kim Bảo đã xuất hết các tuyệt chiêu của mình trong Diệp Vấn, tạo ra những thế võ rất đẹp mắt để dâng tặng cho các khán giả yêu võ thuật.

Tuy nhiên, Hồng Kim Bảo lại cho biết: “Tất cả đều dựa vào diễn viên, dù các thế võ của tôi có đẹp mắt đến mấy nhưng diễn viên không thể hiện được thì cũng hỏng. Tôi thấy vui khi Chung Tử Đơn đóng vai Diệp Vấn. Anh đã thể hiện xuất sắc những thế võ mà tôi thiết kế”.

So với các bộ phim võ thuật khác của Trung Quốc tình tiết trong Diệp Vấn không phức tạp và cũng chẳng mới mẻ. Tuy nhiên, theo lời đạo diễn Diệp Vỹ Tín phần lớn khán giả lại thích những tình tiết rất nhỏ nhưng thú vị.

“Khi tôi hỏi họ thích điểm nào trong phim, có người nói họ chấm tình tiết Diệp Vấn “sợ” vợ. Có người nói thích tình tiết Diệp Vấn nhẫn nhịn người khác. Lại có ý kiến khác thích khung cảnh đầm ấm của gia đình Diệp Vấn... Khi thực hiện Diệp Vấn, tôi rất hy vọng nhân vật chính của bộ phim võ thuật này sẽ khác hẳn với những nhân vật chỉ biết đánh đấm khác ”.

Ngoài ra, trong phim còn xuất hiện những cảnh rất đắt, khắc hoạ cuộc sống đầm ấm của gia đình Diệp Vấn trước khi có chiến tranh nổ ra. Khi Kim Sơn Trảo và Diệp Vấn đang giao đấu ở sảnh trước nhà của Diệp Vấn, có đoạn A Chuẩn con trai của Diệp Vấn chạy chiếc xe đạp nhỏ từ nhà trong ra và ngây thơ nói: “Ba ơi, mẹ nói đừng đánh nữa”. Đồ đạc trong nhà bể hết rồi”.

Theo cụ Diệp Chuẩn, con trai của tông sư Diệp Vấn, đây là tình tiết được đạo diễn xử lý rất tốt nhưng tiếc rằng đó không phải là sự thật: “Điểm không thật đầu tiên, thời điểm đó vẫn chưa có xe đạp và điểm tiếp theo là lúc đó tôi đã học trung học rồi!”.

Là bộ phim võ thuật duy nhất công chiếu điểm cuối năm 2008 (TQ). Diệp Vấn vẫn giữ vững được tên tuổi, trở thành một trong những bộ phim sáng giá nhất với 12 đề cử giải Kim Tượng Hồng Kông lần thứ 28. Chỉ sau ba tuần công chiếu, bộ phim Diệp Vấn đã thu về hơn một tỷ nhân dân tệ và con số này vẫn đang không ngừng tăng lên.

[Bài này hơn 1 năm về trước nà, giờ tự nhiên kiếm lại, thấy có link copy, hehe]

10 May 2010

Vì em ngọn cỏ

Vì em là ngọn cỏ
nên gió cứ mãi đùa
lời tình thơ để ngỏ
ngọn gió còn rong chơi

Vì em là ngọn cỏ
nên níu bước chân người
gió về vờn qua ngõ
mỉm cười rồi lả lơi

Vì em là ngọn cỏ
nên vắng tiếng nói cười
ngọn gió đâu thèm ngó
ngọn cỏ buồn tả tơi

Vì em là ngọn cỏ
chỉ là ngọn cỏ thôi
gió cứ đùa hỡi gió
cỏ vẫn hoài chơi vơi

Em viết tiếp giấc mơ mình lên lá cỏ mong manh...

7 May 2010

Người đi tìm chiếc lá

Váy Đình Bảng vẫn buông chùng cửa võng
Người đã không còn
đi tìm lá diêu bông
để tiếng hò ơi đục trong con nước
lớn ròng

Người đi tìm mãi, tìm vào hư không

Sông Đuống vẫn trôi đi
Một dòng lấp lánh
những nụ cười mùa thu vẫn tỏa nắng
sáng cả vùng Kinh Bắc ngày xưa

Người vẫn đi tìm
giữa sông Đuống mênh mông
ơi hời, ơi hỡi diêu bông

Đồng chiều, cuống rạ
cuối bể, đầu non
người vẫn đi tìm hoài chiếc lá
ngàn năm...

4 May 2010

Có một ngày...

Có một ngày anh không còn yêu nữa
Con đường xưa vắng một bóng đi về
Trời Hà Nội vắng mùi hương hoa sữa
Gió thổi buồn chợt tỉnh những cơn mê

Có một ngày anh không còn yêu nữa
Lạnh bàn tay giữa phố cũ không người
Đường dẫu gần vì ai mà bước vội
Giữa thinh không chợt thiếu tiếng nói cười

Có một ngày anh không còn yêu nữa
Kỉ niệm xưa xóa trắng tựa mây trời
Như khoảng không giữa những ngày cô độc
Mang tiếng cười khỏa lấp những u mê

Tới một ngày anh không còn yêu nữa
Con đường xưa em vẫn bước đi về
Thiếu một người nên đường xưa cô lẻ
Vắng một người nên gió vẫn lê thê...


Nhẹ nhàng như một giấc mơ, không suy tư, không đau đớn, vì, khoảng lặng đã qua chỉ là mơ thôi mà.

Và khi ngày đó đến:

Anh: Sẽ thoải mái và tự do làm những điều mình thích. Không cần bận tâm, không cần suy nghĩ hôm nay chúng ta sẽ ăn gì, hôm nay chúng ta sẽ  làm gì, hôm nay chúng ta sẽ đi đâu, hôm nay chúng ta xem phim gì. Sẽ không phải đau đầu  vì những chuyện, tại sao em làm trái ý anh, tại sao em lại không hiểu anh, tại sao anh lại không hiểu em. Sẽ có thể cafe với bất kỳ ai, sẽ có thể xem phim với bất kỳ ai, sẽ có thể đi ăn với bất kỳ ai mà không cần "báo cáo". Sẽ không cần về nhà đúng giờ...

Em: Không cần phải lo lắng chờ xem icon của ai sáng lên mỗi tối, không còn bận tâm ai đó đã ăn uống gì chưa, không còn chạy gấp về nhà sau những lần hẹn với bạn chỉ để thông báo: em về rồi nè, không cần phải tưởng tượng nếu đi với ai đó đến đây thì sẽ làm thế nào khi đến chơi 1 nơi đâu đó với bạn, không cần phải tự hỏi ai đó có thích nơi này không, không còn phải vừa dọn phòng vừa chat, không còn phải tranh thủ dọn dẹp việc nhà trước khi đến nhà chơi, không còn phải ngóng trông tiếng xe quen thuộc đến nhà mỗi chiều thứ bảy - của - những - ngày - xưa - cách - đây - nhiều - tháng, không cần phải lo lắng sẽ chụp hình cưới ở đâu, không còn lo lắng sau này cưới nhau về sống như thế nào, không còn chuẩn bị cho một gia đình nhỏ sắp được hình thành.

Quên một người không yêu mình, chắc là sẽ dễ. Chỉ là hơi mất thời gian. Có thể là 10 tháng hay 10 năm hoặc hơn thế nữa, nhưng cũng sẽ quên, em vốn đãng trí. Và, sẽ khóa chặt trái tim mình.

3 May 2010

Thư gửi các con - 2

Các con à,

Mẹ lại viết thư cho các con đây. Dạo này tâm trạng mẹ hỗn độn, nhưng ngặt nỗi là, mẹ không biết phải chia sẻ với ai, vì không thể, và cũng không có bờ vai nào đủ êm đềm để mẹ có thể dựa vào, nên mẹ chỉ có cách nói chuyện với các con, những đứa con chưa có mặt trên đời của mẹ.

Mẹ viết thư cho các con, chỉ để các con biết là, mẹ đã từng có những giai đoạn như thế, và mẹ đã trải qua và vượt qua chúng như thế nào.

Các con yêu thương,
Khi đang ngồi gõ những dòng chữ này cho các con, ngay chính bản thân mẹ cũng không biết mình đang vui hay buồn, chỉ biết là, những ngày vừa qua, mẹ của các con đã thực sự trưởng thành với thật nhiều trải nghiệm.

Hôm nay, mẹ đã có thể đến rạp xem phim mà không rơi nước mắt, các con à. Mẹ đi xem phim với ai không quan trọng, quan trọng là mẹ đang available và mẹ không cảm thấy hổ thẹn với lòng.

Các con biết không, cảm giác  đến một nơi quen thuộc thật là ấm áp làm sao. Nó cho mẹ biết, rằng mình vẫn còn đang sống và trái tim này vẫn còn đang đập. Nó cho mẹ biết rằng cuộc đời vẫn cứ trôi như dòng trôi của nó. Nó cho mẹ biết là mẹ đã từng có những kí ức thật đẹp và mẹ đã sống bằng cả trái tim mình để tạo nên những kí ức đó. Và, mẹ trân trọng.

Các con yêu thương,
Bộ phim mẹ xem hôm nay là một bộ phim về gia đình, và lạ lùng thay, mẹ lại thấy chính mình trong đó. Mẹ đã có những sai lầm. Phải, đã có những sai lầm nhưng mẹ lại không có cơ hội để sửa chữa những sai lầm đó, các con àh. Bộ phim đã dạy mẹ rất nhiều, rất rất nhiều. Và chính những sai lầm của mẹ cũng dạy mẹ rất nhiều, nó giúp mẹ thấy, đó chính là sai lầm của bản thân mình. [Sau này, mẹ sẽ kể lại cho các con nghe về sai lầm của mẹ và suỵt, đây là bí mật của mẹ con mình nhé! Các con nhớ nhé! ^^]

Có thể, sau này khi gặp lại những sai lầm này, mẹ sẽ có cách để sửa chữa và biết cách để sửa chữa chúng. Chỉ là, mẹ đã không có cơ hội sửa chữa chúng sớm hơn. Chỉ vì mẹ không còn cơ hội, khi game over. Nhưng các con thì có. Vậy nên, khi mắc phải những sai lầm giống mẹ, hãy kể cho mẹ nghe, mẹ sẽ chỉ các con cách sửa chữa chúng như thế nào.

Mẹ yêu các con.

P.S: "Bất cứ lúc nào anh cũng chọn em" Phil đã nới với vợ của anh, Claire trong Date Night

2 May 2010

Lựa chọn - 3

Bất cứ ai sinh ra trên đời cũng không thể tránh nổi chuyện chết đi. Điều quan trọng là ở giữa B [Birth] và D [Death] là cái gì?

  1. Live - sống. Chúng ta phải sống hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, hằng giây
  2. Love - yêu. Chúng ta sống chỉ vì yêu và yêu để sống. Yêu gia đình, yêu ba mẹ, yêu những người xung quanh mình và yêu cả chính bản thân mình. Cuộc sống có tình yêu luôn là cuộc sống hạnh phúc.
  3. Sex - tình dục. Khỏi cần bàn nhiều, vì đó đã là bản năng. Vì nó mà con người không tuyệt chủng.

Mọi câu trả lời nghe ra có vẻ hợp lý nhưng lạ thay tất cả đều không chính xác.


Giữa B và D là C = Choice - Lựa chọn


Cả cuộc đời con người là một chuỗi những lựa chọn. Tại sao không chọn ngày này mà chọn ngày khác để sinh ra? Tại sao không chọn người này mà lại chọn người đó để yêu? Tại sao không chọn con đường này mà lại chọn đi trên con đường khác? Tất cả, đều là những sự lựa chọn. Điều quan trọng là, những lựa chọn đó có chính xác và giúp ta vui vẻ sống mỗi ngày hay không.

P.S: Nhảm sau khi xem Đại tỷ đi học.

1 May 2010

Thư gửi các con

Các con yêu thương của mẹ,

Mẹ không thể chờ được tới tháng Sáu, ngày của các con để gửi bức thư này. Cũng như, mẹ không thể chờ đợi được tới ngày của Mẹ trong tháng Năm này, bởi mẹ, chưa từng làm mẹ. Và thời gian, có những sự thay đổi mà con người không bao giờ lường trước được. Nên, nhớ đến các con khi nào, thì mẹ gửi cho các con khi đó.

Mẹ không biết đến khi nào mới có thể gặp mặt các con, những thiên thần đáng yêu của mẹ. Cũng như mẹ không thể biết được ngày mai của mình, dù mẹ rất đang trông chờ nó. Người ta thường chờ đợi những gì chưa tới nhiều hơn là chờ đợi những gì đã qua.

Các con thương yêu,
Mẹ không biết  con sẽ là con trai hay con gái, nhưng mẹ luôn mong muốn sẽ có con trai đầu lòng. Con gái đừng giận mẹ nhé. Vì mẹ là con gái đầu lòng của ông bà ngoại, mẹ không có anh trai, không có chị gái, rất cô đơn, con àh. Những khi yếu đuối mẹ không thể tìm được lời an ủi, hay bờ vai để dựa. Mẹ luôn buộc mình phải cứng cỏi, vì mẹ là chị mà. Thế nên mẹ không muốn con gái của mẹ cũng như thế. Mẹ muốn con gái bé bỏng của mẹ luôn được bảo bọc, luôn được chở che và luôn được yêu thương.

Con trai của mẹ. Mẹ luôn mong được gặp con sớm hơn em gái của con. Bởi trong tưởng tượng của mẹ, con rất đáng yêu, rất bụ bẫm. Mẹ cũng đã có kế hoạch để được gặp con, nhưng mà, con biết sao không, 1 cái plan dù xuất sắc đến đâu cũng có thể thực hiện được 80% bởi có những điều xảy ra ngoài dự tính của con người. Cho nên, có thể mẹ sẽ gặp con muộn một chút. Con đừng trách mẹ, nhé con trai.

Các con thương yêu,
Dù chưa thể biết khi nào có thể gặp các con, nhưng mẹ cũng đã có sẵn những cái tên cho các con rồi đó. Con gái, mẹ hy vọng con có thể sống một cuộc sống yên ả, nhẹ nhàng, không gặp nhiều sóng gió như mẹ. Con cứ là cô công chúa bé bỏng, con cứ mơ mộng và cứ luôn yêu đời, cứ sống một cuộc sống đơn giản, không lo toan muộn phiền. Con hãy cứ an nhiên như cái tên của con vậy. An Nhiên nhé!

Còn con trai àh, thú thật là mẹ rất khó khăn trong việc lựa chọn cái tên cho con. Một lần tình cờ, mẹ nhìn thấy bức poster ca sĩ, có cái tên và mẹ cứ suy nghĩ mãi. Cuối cùng, mẹ đã quyết định chọn tên đó cho con - Hải Nguyên của mẹ. Hải Nguyên là nguồn biển, mà cũng có thể hiểu rộng ra là lòng mẹ. Mẹ đã đặt hết hy vọng, tấm lòng, và tình yêu thương dành cho con trai của mẹ, đứa con bé bỏng mà mẹ luôn muốn gặp trên đời. Con có biết không, từ đầu năm 2010 đến nay, mẹ viết báo, và dùng tên con để làm bút danh. Sau này con đã có cái để khoe với bạn bè rồi, con có thích không?

Các con àh,
Có thể sau này gặp các con, mẹ sẽ có những suy nghĩ khác. Suy nghĩ của con người ta thường thay đổi theo thời gian và những sóng gió của cuộc đời. Mẹ không muốn những con sóng cuộc đời làm mẹ thay đổi suy nghĩ của mình, nhưng mà, rất khó khăn để giữ được lòng trong sáng. Nên giờ đây, khi mẹ đang còn trẻ và chưa va vấp nhiều, chưa bị vùi dập nhiều thì mẹ muốn chia sẻ với các con, về nhiều thứ.

Các con àh, cuộc sống là một cái bình, chứa rất nhiều hỗn tạp. Có thể hôm nay con gặp may nhưng biết đâu ngày sau cũng thế. Mẹ mong các con đủ bình tĩnh và mạnh mẽ để đối diện với đời. Nếu như, nếu như một lúc nào đó các con cảm thấy gục ngã, thì hãy đến bên mẹ. Mẹ luôn sẵn sàng che chở cho các con.

Dẫu sau này, ai đó có đối xử với các con như thế nào đi nữa, thì các con cũng đừng vì thế mà đối xử xấu với họ. Hãy dùng cả tấm lòng của mình để đối với người. Dù cho ai có nghĩ gì đi nữa, thì khi con sống thật trái tim mình, con sẽ được bình an.

Nếu như những muộn phiền có thể đánh gục các con, thì mẹ cho phép, các con chui rúc vào mai rùa của mình để suy nghĩ trong vài ngày, chỉ trong vài ngày thôi con nhé. Ngoài kia, nắng vẫn lên và cuộc đời vẫn đẹp. Và một điều quan trọng là, vẫn còn mẹ và gia đình bên cạnh các con, các con không cô đơn.

Nếu như có những lúc gục ngã tưởng chừng không thể đứng dậy nổi, thì các con buộc phải đứng dậy. Không được tự hủy hoại mình, không được làm điều ngốc nghếch. Bởi các con được sinh ra, đã là kết tinh tình yêu của ba mẹ, đã được ba mẹ mong chờ từng phút từng giây, đã được ba mẹ nâng niu và yêu thương từ khi chỉ là giọt máu, thì các con không có quyền, hủy hoại chính mình. Mẹ không cho phép điều đó.

Nếu như trong cuộc sống, các con gặp nhiều trở ngại, thì hãy quay về, gia đình luôn là bến bờ bình an, giúp con trong những ngày gió bão. Sau cơn bão cuộc đời, con có thể tiếp tục ra đi. Mẹ luôn mong các con mạnh mẽ, tự do bay trên bầu trời của chính mình.

Và một điều quan trọng mà mẹ muốn nói, các con hãy yêu thương nhau. Cuộc sống có tình thương là một cuộc sống hạnh phúc. Khi có lỗi, các con hãy dũng cảm nhận lỗi, bởi trái tim người mẹ luôn biết những điều xảy ra trong suy nghĩ của con mình. Hãy tin mẹ đi, mẹ biết điều đó, các con à.

Mẹ thương các con nhiều lắm

29 Apr 2010

Này thì đêm

Nên hay không nên?
Thử hay không thử?
Phải quyết định
Dù sao cũng phải có 1 kết quả.
Dù điểm A hay điểm B, dù đậu hay rớt thì sau mỗi cuộc thi cũng cần phải có kết quả
Quan trọng là mình có can đảm thi hay không
Nhưng,
đây không là một cuộc thi, mà đó là số phận
đã đi, thì đi cho hết
đã quyết định thử, thì phải làm cho bằng được
dù sao, cũng sẽ an lòng hơn
dù sao, cũng sẽ nhẹ nhõm hơn
không mộng mị
không đau buồn
không bi lụy
dù sao, cũng phải có 1 người làm kẻ hy sinh... dằn cái tôi của mình xuống.

Để qua con trăng này rồi tính.

@P.S: cưng àh, tao sẽ thử thêm lần nữa

27 Apr 2010

Tháng 4...

Chở ba đi cấp cứu
ngồi chờ siêu âm, ngồi chờ xét nghiệm
nhớ ngày nào ba cũng chờ mình như thế này
nhớ ngày nào mình cũng cảm giác lo sợ như thế này
nhưng mạnh mẽ, vì có ba bên cạnh...

giờ,
nhìn dáng ba gầy, nhăn nhó giữa phòng cấp cứu
tay chân cứ lóng nga lóng ngóng, chẳng biết làm sao
chỉ biết chạy ra kêu bác sĩ vào khám,
chỉ biết hỏi, ba ơi, đã bớt đau chưa
chỉ biết nói, ba nằm đó đi, để con đi cho
chỉ biết thấp thỏm và lo sợ
1 ngày nào đó...

[viết có mấy dòng mà phải ngừng lại mấy lần để nước mắt trôi tuột vào trong, tệ thiệt]

P.S: vẫn không thoát khỏi cái bóng của tháng 4, chỉ còn vài ngày mà vẫn không vượt qua được... sắp đến đám giỗ ngoại, ngày đó, cũng tháng 4...

Chờ đợi tháng 5

Những ngày cuối cùng của tháng tư
sắp hết
cũng sẽ qua nhanh
rất nhanh

----

sắp có quà
từ Trung Quốc
hạt đá màu xanh
lồng trong vòng tròn
giống chiếc nhẫn


----

mong là
sẽ có niềm vui

Tìm một con đường, tìm một lối đi, ngày qua ngày, đời nhiều vấn nghi.. .lạc loài niềm tin sống không ngày mai, sống quen... không ai cần ai, cứ vui... cho trọn hôm nay...

21 Apr 2010

Giấc mơ kim chi

Đã chạm được... 1 ngón tay vào giấc mơ
giấc mơ sặc mùi kim chi Hàn Quốc
giấc mơ với những bộ phim Hàn sướt mướt
với những tiếng chào có cả âm điệu du dương

giấc mơ của những bản tình ca mùa đông đầy tuyết
giấc mơ của trái tim mùa thu đẫm đầy nước mắt
giấc mơ của tình yêu trong sáng nồng nàn...

giấc mơ của những nấc thang
đưa tình yêu lên thiên đàng
vĩnh cửu
giấc mơ của những chiều không ngủ
bởi vì
Mianhada Saranghanda
xin lỗi anh yêu em

giấc mơ của những con đường chưa kịp đặt tên
mang tình yêu vượt xa khỏi những lằn ranh địa lý
tình yêu của lý trí
hay con tim?

giấc mơ của những cuộc sống êm đềm
nhưng bỗng chợt trải nhiều gió bão
để người ta yêu nhau hơn

Ừh, Sarang Heyo 사랑헤요

19 Apr 2010

Lảm nhảm khuya

Và bây giờ đồng hồ điểm 1h50
Tôi bắt đầu viết entry này, một entry cho ngày mới

tự bao giờ tôi đã thành 1 con ma đêm
đi làm về thì vật vạ ngủ
tới đêm thức dậy, tắm táp qua loa, ăn uống qua loa
rồi ôm cafe ngồi đó
nhìn vào màn hình vi tính
nhìn vào yahoo list
thấy những gương mặt cười, sáng trưng
hoặc giả đôi khi, đọc stt của ai đó, rồi bật cười, không nghĩ ngợi
ừh, lâu rồi, đọc stt mà không nghĩ ngợi
tập dần cho mình thói quen, thoáng với tất cả mọi chuyện
cho tâm thanh thản
cho lòng nhẹ vơi

---

mọi thứ có vẻ như đang diễn ra quá nhanh
nhanh đến nỗi chưa thể làm quen ngay được
nhanh đến nỗi, cảm thấy hụt chân
và lóng nga lóng ngóng, không biết phải làm sao, chẳng biết phải làm thế nào,

---

những ngày này là những ngày rất dài
những đêm này là những đêm rất dài
bỗng tự cảm thấy, một ngày 24h sao mà dài vô tận
giá mà, có cỗ máy của Doraemon

---

lòng vòng Sài Gòn đêm
một mình
cảm giác đã khác với ngày xưa
cũng một mình
nhưng an phận
bất giác nghĩ
giá mà mình có 1 đứa con trai
nó bi bô hỏi: mẹ ẵm con có nặng không?
chợt mỉm cười
thấy nhẹ lòng ghê...

---

mai bắt đầu đi học
một bước mới
ngày mai
là một ngày chưa biết
nhưng ai cũng sống để chờ
quan trọng là
có 1 động lực để thức dậy,
mỗi ngày

8 Apr 2010

khi đã yêu thường mơ mộng nhiều...

Tình đầu - Tình cuối

Tình đầu nào dễ mấy ai quên
Chẳng trách ai
Cũng chẳng trách mình
Chỉ buồn, vì không đi hết con đường

Trên đoạn đường đi chung, nếu cứ ngoái nhìn về quá khứ, thì thiệt là tội cho người đồng hành
cái sợi dây ngày càng mỏng dần, lơi dần
mong manh quá chăng?

Luôn mong tình đầu sẽ là tình cuối
nhưng có lẽ như tình yêu người dành cho em, chưa đủ lớn, để có thể vượt qua tất cả

tim vỡ nhiều lần rồi, nên nếu có vỡ thêm lần nữa thì chịu đựng nổi không? em cũng chẳng thể biết được
vết thương sẽ lành theo thời gian
nhưng tới bao giờ thì không ai biết

đã thật sự là người cuối cùng?
tạo ra hạnh phúc cho nhau hay đành chúc nhau hạnh phúc?
chờ thời gian?

Dù sao cũng tạ ơn người, đã cho em biết thế nào là đắng cay, hạnh phúc, dẫu chỉ một đoạn ngắn của cuộc đời. Em sẽ chưa buông tay cho đến khi nào sợi dây còn giữ được, người àh

P.S: dù lo sợ thì ngày này cũng tới, chỉ là không ngờ nó tới quá nhanh, lẽ nào easy comes easy gone?

22 Jan 2010

Duyên

[Bài hát được share từ 1 người bạn quen trên Facebook]

Có một cô gái yêu một chàng trai
Ngày ngày cô đều cầu nguyện trời cao, hy vọng có thể gặp lại chàng trai ấy một lần nữa.
Tấm lòng cô cũng đã thấu trời xanh...

- Nàng muốn gặp lại chàng trai đó ư?
- Nàng phải từ bỏ tất cả những gì hiện có và phải tu luyện ngàn năm thì mới có thể gặp lại chàng
- Nàng không hối hận?

- Tôi không hối hận.


Cái nhìn định mệnh của năm trăm năm trong kiếp trước chỉ đổi được một lần đi lướt qua nhau trong kiếp này...

求佛 - 誓言 Cầu Phật - Thệ Ngôn

当月光洒在我的脸上
Khi ánh trăng chiếu rọi trên mặt ta
我想我就快变了摸样
Ta mới chợt nhận ra là mình thay đổi như thế
有一种叫做撕心裂肺的汤
Có một thứ canh gọi là canh vỡ nát tâm can
喝了它有神奇的力量
Uống vào sẽ có sức mạnh phi thường
闭上眼,看见天堂
Nhắm mắt lại sẽ nhìn thấy thiên đường
那是藏着你笑的地方
Nơi đó có nụ cười của nàng
我躲开无数个猎人的枪
Ta đã trốn thoát từ rất nhiều mũi tên của người thợ săn
赶走坟墓爬出的忧伤
u sầu, đau đớn leo ra khỏi mộ bia

为了你 我变成狼人摸样
Vì nàng, ta đã trở thành người sói
为了你 染上了疯狂
Vì nàng ta đã trở nên cuồng loạn
为了你 穿上厚厚的伪装
Vì nàng, ta đã ngụy trang một lớp quá dầy
为了你 换了心肠
Vì nàng, ta đã thay đổi chính ta
我们还能不能再见面
Chúng ta có thể gặp lại nhau không?
我在佛前苦苦求了几千年
Ta đã khổ tâm cầu nguyện mấy ngàn năm rồi
愿意用几世换我们一世情缘
Ước mong dùng những kiếp này để đổi lấy duyên tình trong một kiếp của chúng ta
希望可以感动上天
Hy vọng có thể lay động trời cao
我们还能不能能不能再见面
Chúng ta có thể gặp lại nhau không?
我在佛前苦苦求了几千年
Ta đã khổ tâm cầu nguyện mấy ngàn năm rồi
当我在踏过这条奈何桥之前
Trước khi ta bước qua cầu Nại Hà
让我再吻一吻你的脸
hãy để ta hôn lên má nàng lần nữa

- Nàng vẫn muốn ở bên cạnh chàng trai đó?
- Vậy thì hãy...

- Tôi vẫn muốn nhưng không cần thiết nữa
- Như thế này đã rất tốt
- Yêu chàng...
... không nhất thiết phải sống cùng chàng đến răng long đầu bạc...

- Vậy cũng tốt
- Chàng trai đó đã thiếu một ngàn năm rồi, vì để gặp nàng, đã phài tu luyện hai ngàn năm...


Cái nhìn định mệnh của năm trăm năm trong kiếp trước chỉ đổi được một lần đi lướt qua nhau trong kiếp này...

Ta đã quay đầu nhìn mấy lần trong kiếp trước để có thể đổi lại việc quen nàng trong kiếp này?

~~~

Câu chuyện trong clip dựng nên từ một truyền thuyết nhà Phật: Với mong muốn tìm được một tình yêu đích thực của đời mình, một tiểu thư đã đánh đổi 500 năm làm một cây cầu đá, chỉ  để nhìn thấy chàng trai mình muốn gặp bước đi trên cầu. Mất 500 năm nữa làm một cái cây để chàng trai tựa vào khi trời nắng... để rồi cả hai chẳng thể nhận ra nhau.

Nàng quyết định dừng lại, mà đâu biết rằng, để có thể gặp lại nàng, chàng trai cần phải đợi 2000 năm...

18 Jan 2010

Sớm - Muộn [đã có tựa]


[một thời có da có thịt, ngày ấy đâu rồi???]

Phải chăng ta vẫn luôn tự hỏi rằng mình đã chậm chân
để muộn màng do những sợi dây duyên số
để rồi trái tim hằng đêm luôn thổn thức
sao ta không tựa vào đời nhau sớm hơn?(*)

cuộc đời vẫn xoay theo một vòng tròn
và vì ta chậm chân nên ta là người đến trễ
bước theo sau những quãng đường dài

ta không tiếc những quãng đời đã đi vụt qua nhau
nhưng vẫn nuối tiếc sao không là người đến sớm
để tự hỏi lòng những câu hỏi mà ta luôn ray rứt
nếu như
ta gặp nhau sớm hơn
liệu, có thể yêu nhau không?

ta không thể nào hái được những vì sao
cũng như không thể thay đổi được những nỗi đau
day dứt
vốn từ lâu đã hằn sâu trong tiềm thức
nhưng trái tim tham lam vẫn cứ mong một lần bầu trời xoay ngược
để ta dựa vào đời nhau, kịp lúc thời gian...

(*) Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm - Nguyễn Phong Việt

P.S: ghê bây, dạo này có thói quen lảm nhảm bằng thơ. Nhảm chừng vài tháng dám thành nhà thơ lắm àh.

17 Jan 2010

Thách cưới

Bắt chước tục lệ người Hoa, trước khi vào gặp tân nương thì tân lang phải trải qua thử thách.

Con bạn tui hổng phải người Hoa, nhưng nó thích chơi ác. Thế là quay qua quay lại hỏi, giờ sao bây?

Cả đám bưng quả hớn ha hớn hở ra mặt, lấy 1 chén ớt sừng trâu đê.

Cô dâu hơi mếu, thôi mày. Ác vừa vừa thôi.

Cả đám bưng quả nói, thôi dzậy tao cho ăn bánh mì không cũng được. Àh mà không, tao sẽ xịt nước tương và tương ớt, kakaka

Và, kết quả là, họ nhà trai vào trước, chú rể và đồng bọn lả lướt theo sau đã bị chặn lại ngay cổng hoa với 1 dĩa bánh mì nhìn thiệt là hấp dẫn...

Chú rể ăn 1 ổ, phụ rể ăn nửa ổ

Cắn trúng ớt đành ngậm cười chứ không biết nói gì hơn

Cô dâu và đồng bọn

Bạn đang si nghĩ coi có trò gì ác hơn để dành cho chú rể của mình hem Thiệt tình thì bạn cũng đã nghĩ ra rồi, chỉ chờ thời gian thực hiện thôi hà. Có khi nào chú rể sợ quá chạy trốn mất tiu hông ta, thiệt là lo lắng quá đi.

Hạt muối - Hạt bụi

Tay ta đánh rơi hạt muối
lên vết thương hở miệng của trái tim
ray rứt

Tay ta lau đi hạt bụi
bám trên đôi mắt
hoen cay

Ta để hạt muối vào nước
muối tan
nước mặn
vết thương thôi rỉ máu

Ta để hạt bụi bay
lửng lơ
mất hút
nước mắt thôi rơi

Giữ làm chi hạt muối trong vết thương của chính mình
trừ phi người cố tình gieo rắc
Giữ làm chi hạt bụi bám trên đôi mắt
trừ phi ta nhắm chặt mắt để hạt bụi thôi bay

Muối đã tan
Bụi đã bay
Tim thôi đau
Lệ thôi rơi
Ta bước tới

Con rể


Có ai nói con điệu chưa, bé cưng?


Hí hí, đặt cọc trước rồi nhen

P.S: Bé con mắm Hà, có cái tên thiệt đáng iu: Hoàng Nam

Hình mẹ nó nè [tất nhiên là chụp trước khi nó oe oe hơn 1 năm]

Còn đây là hình ba nó :D

khi yêu, đừng quay đầu lại, hãy tin nhau

12 Jan 2010

Bàn tay



Có những cái nắm tay quan trọng nhất cuộc đời
ta trong tay nhau và ngẩng đầu đi tới
cho cả thế giới này biết rằng mình đang phơi phới
trong ngập tràn cảm giác của thương yêu

tay ta đan tay trong suốt những buổi chiều
khi phố vắng, đường xa, người thưa thớt
khi bóng tối vờn qua và ta vẫn cần nhau hơn hết
tay vẫn trong tay, ta đi suốt cuộc đời

ta có cảm giác ấm hơn trong ngày đông rét buốt
ta có cảm giác an toàn khi đi giữa phố lạ người xa
khi tay ta trong tay một người nào đó
người trao cho ta số phận
trong suốt quãng đường chưa kịp đặt tên

tại sao ta không còn cảm giác chông chênh
khi bàn tay mình đặt trọn vào lòng bàn tay người đó
để người cùng ta bước trên những con đường lộng gió
quay quắt nụ cười và ánh mắt yêu thương

cùng bên nhau đi suốt những con đường
có nắng, có mưa, và đôi khi bão tố
tay ta tay người nắm chặt nhau cùng cố
để rồi hỏi rằng liệu phải do duyên số
đã kết chặt đời nhau?

ngày hôm qua, bây giờ và cả những ngày sau
những đôi tay vẫn nắm chặt nhau trên con đường tìm hạnh phúc
nụ cười vẫn trao, ánh mắt vẫn nhìn nhau cùng nghĩ về một tương lai hun húc
vẫn còn đang ở phía xa

rồi một ngày sỏi đá sẽ nở hoa
tay trong tay ta cùng nhau gặt hái
những ngón tay lồng vào nhau dưới những vì sao nhấp nháy
hạnh phúc mỉm cười
trong hơi ấm
bàn tay